XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quần Áo Xốc Xếch

Quần Áo Xốc Xếch

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341299

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1299 lượt.

này giải thích thế nào đây? Đúng vậy, đứa nhỏ này quả thật hơi mắc bệnh công chúa, Hữu Thành quả thật quá nuông chiều cô bé, nhưng phải trái thế nào chẳng lẽ anh không rõ....Có người sau lưng chỉ điểm Tình Tình, mượn tay cô bé làm việc....
Mà người được chọn không phải rõ ràng vậy sao?
Lúc này gương mặt của Từ Na khá khó coi, cô ta bưng chén nước lên uống một hớp, tay run rẩy.Vì uống hơi vội cho nên cô ta bị sặc, nhưng cũng lấy lại tinh thần rất nhanh.
Cô ta nói: “Cô thông minh hơn so với suy nghĩ của tôi.Chỉ là tôi không hiểu rốt cuộc thì hôm nay cô tới đây tìm tôi làm gì? Nói cho tôi biết là cô đã phát hiện ra? Sau đó thì sao?”
Niệm An không thể không chắp tay nể phục người phụ nữ trước mặt này, bị lộ chân tướng mà cô ta còn có thể nhẹ nhàng linh hoạt hỏi ngược lại đối phương một câu “sau đó thì sao?”.Mẹ nó, rốt cuộc cô ta có biết cái gì là đúng là sai hay không? Chẳng lẽ bị người ta phát hiện, cô ta không hối hận, cũng không xấu hổ hay sao?
Ti tiện như cô ta thì thiên hạ vô địch rồi.Không thể không thừa nhận điều này.
Niệm An đứng dậy: “Những hình kia đúng là không thể chứng minh được cái gì, quên nói cho cô biết, mấy người mà cô thuê rất có đạo đức nghề nghiệp, bọn họ có bị đánh tàn nhẫn như thế nào cũng không chịu cung cấp thông tin về cô, vừa rồi là tôi bịa ra.Tôi chỉ là muốn nghe chính miệng cô thừa nhận mà thôi, chỉ đơn giản vậy thôi.Ừ mà, hoặc là tôi sẽ thấy có thể dùng có chỗ khác, ta sẽ từ từ suy tính.”
Cô phất tay rời khỏi phòng bệnh, sau khi mở cửa cô nghiêng đầu nói: “Lợi dụng người khác cũng được, nhưng Mộ Tình, con bé là đứa trẻ mà cô đã mang nặng đẻ đau mười tháng, cô bớt lợi dụng con bé sẽ chết sao?”
Sau khi đóng cửa lại, Niệm An thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi cô liếc thấy Mộ Tình quấn đầy băng nằm trên giường, khóe mắt còn vương nước mắt, nếu không phải cô nhìn nhầm, tay Mộ Tình còn khẽ cử động.Ban đầu cô không định nói gì quan trọng, nhưng câu vừa rồi là cô đặc biệt chuẩn bị vì Mộ Tình.
Để người ngoài phải nhắc mẹ ruột đối xử tốt với cô bé một chút, đây là chuyện nực cười đến mức nào?
Cho tới bây giờ Niệm An vẫn không cảm thấy mình là người lương thiện, nhất là đối với những người có ý định làm tổn thương mình, cô vẫn luôn chuẩn bị dao phòng thân.Đối với Mộ Tình, cô chỉ có thể nói rất lấy làm tiếc, không nói xin lỗi.Mộ Tình đã trưởng thành, nếu vẫn không có năng lực độc lập phán đoán chuyện tốt xấu, vậy thì cô bé phải trả giá cao mà thôi.
Về phần Từ Na, trên tay Niệm An đúng thật là không có chứng cớ để pháp luật trừng phạt cô ta, nhưng Niệm An nghĩ rằng vừa rồi cô đã cho cô ta một bài học.Đây chính là lý do vì sao cô trực tiếp tới phòng bệnh của Mộ Tình tìm Từ Na nói chuyện.
Cách đây mấy tiếng, cô tới tìm bác sĩ, bác sĩ nói tình trạng của Mộ Tình khôi phục không tệ, có thể tỉnh lại rất nhanh....
Niệm An nghĩ vận may của mình thật tốt, cô vuốt bụng lặng lẽ nói: “Bảo bảo, con phải nhớ: người không đụng ta, ta không đụng người; nếu người đụng ta, ta nhất định phải trả lại người.Một lần thiện lương sẽ chỉ khiến mình bị thương.”
Sau khi trở lại phòng bệnh, Lão Mộ đã đợi cô.Anh sắp xếp thức ăn thành một hàng, vừa thấy Niệm An đi vào, anh cũng không hỏi cô vừa đi đâu về, chỉ cười nói: “Mau tới ăn cho nóng.”
Canh cá trích đậu hũ còn bốc khói trắng, thơm nức mũi, đậu hũ trắng noãn, canh cá đậm đà, xem ra cực kỳ ngon.
Niệm An cười, cô nhìn Lão Mộ nói: “Không hỏi xem vừa rồi em đi đâu sao?”
Lão Mộ bước ba bước ôm cô vào trong ngực: “Ngốc nghếch, sao lại khóc?”
Niệm An sờ sờ mặt mình, ướt thật.Chẳng nhẽ cô cũng học được chiêu dùng nước mắt để đàn ông động lòng sao? Khóe miệng cô cong lên: “Vừa rồi em ra ngoài đi dạo hai vòng, em đang nghĩ, nếu anh không tìm được em, liệu anh có sốt ruột hay không, cuối cùng trở về thấy anh chẳng sao cả, thật khiến em đau lòng....”
Nghe lời của mình, Niệm An cũng không nhịn được cười chính mình.






Hai Sự Kiện Vui
Cuối cùng Tô Tô và Lão Thẩm cũng có thể thở dài một hơi, mấy ngày nay dạy cho Niệm An vài bài học, cuối cùng cô cũng đồng ý kết hôn.Dĩ nhiên vì muốn tốt cho sức khỏe của cô, bọn họ tới cục dân chính đăng ký trước, sau đó mời mấy người quen tới ăn một bữa cơm, tiệc cưới để sau này tính sau.
Chỉ là lúc này nói thì dễ, nhưng hành động thực tế lại gặp không ít vấn đề.Mời người quen thì mời nhiều hay ít đây? Vợ chồng Lão Thẩm thì nhất định rồi, anh vợ là lớn nhất.Sau đó nữa là mấy người bạn đã từng giúp đỡ, ví dụ như ông chú Bàng, ví dụ như anh chàng giao thông kia....Được rồi, cho đến lúc thảo luận xem bạn bè mời những ai, Niệm An mới ý thức được Lão Mộ quen không ít.Trời ạ, không phải là anh định mời đại diện mỗi ngành nghề một người đấy chứ? Đủ để mở một cuộc hội nghị đại biểu nhân dân toàn quốc đó nha!
Mà trừ việc đó ra thì cũng có một chuyện vui khác nữa: Mộ Tình đã tỉnh lại.Lão Mộ mời những chuyên gia kia tới cũng không phải là ăn cơm trắng, toàn tâm điều trị, quá trình phục hồi của cô cũng khiến người ta phải giật mình.