Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341278
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1278 lượt.
Từ Na dĩ nhiên rất vui vẻ, chỉ là Mộ Tình sau khi tỉnh lại trở nên trầm tĩnh khác thường, cô nhìn Từ Na một cái, nói: “Mộ Hữu Thành đâu rồi?Giúp con tìm ba tới đây đi!” Nói xong liền nằm xuống.
Từ Na biết Tình Tình tỉnh dậy không thấy Mộ Hữu Thành đâu sẽ tức giận, vì vậy an ủi mấy câu, nói: “Tình Tình ngoan, ba con có chuyện phải xử lý, chờ ba con xử lý xong nhất định sẽ tới, mẹ đã thông báo cho ba con.Con biết là ba con yêu con mà....”
Niệm An gật đầu: “Tôi sẽ đợi cô, đúng rồi, tôi có nghe nói qua bệnh của cô.Mấy hôm nay tôi và Hữu Thành đã giúp cô liên lạc với viện điều dưỡng, cô rảnh rỗi tới đó xem thử một chút.”
Từ Na lắc đầu: “Không cần phiền phức vậy, sức khỏe tôi không sao.”
Niệm An nhíu mày: “A, ngộ nhỡ có không ổn thì sao? Hôm đó tôi thấy dáng vẻ của cô ngã vào lòng Hữu Thành, giờ tôi nhớ lại vẫn còn cảm thấy hốt hoảng đấy.Nghe nói bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng có thể ngủ được, ngộ nhỡ lúc cô tới thăm tân phòng của bọn tôi, sau đó hôn mê....Tôi không biết đây có phải là nhầm lẫn hay không? Tôi đang suy nghĩ giúp cô, tinh thần không tốt lắm, tính tình cũng ngày càng tệ....”
Từ Na kiềm chế cơn tức giận: “Ha ha, tôi hiểu ý cô, nhưng mà....”
"Suỵt…..!" Niệm An đưa ngón trỏ lên môi mình, ánh mắt ý bảo bên trong, “Đi ra rồi.”
Sau khi Mộ Hữu Thành đi ra, trực tiếp ôm Niệm An vào trong ngực mình, nói với cô: “Chúng ta đi thôi.” Rồitrực tiếp gạt Từ Na sang một bên, cũng không nhìn cô ta.
Niệm An bước chậm lại, lắc đầu nhìn anh: “Em muốn vào thăm Tình Tình một chút, anh nói chuyện với chị Từ Na về viện điều dưỡng đi.Lúc nãy em có nói nhưng chị ấy không chịu đi.Giấu bệnh sợ thuốc là không tốt, không thể lấy sức khỏe ra đùa giỡn được.”
Lão Mộ đưa tay sờ đầu cô: “Được, tất cả đều nghe theo em, nhưng em vào nói mấy câu rồi ra sớm, đừng lâu quá, cơ thể em cũng chưa tốt lắm đâu.”
Niệm An liếc anh một cái: “Biết, bố chồng, bố thật dài dòng.”
Lão Mộ sửng sốt một giây, nhếch miệng cười một tiếng: “Câu này hình như thừa một chữ đúng không? Ngoan nào, gọi lại lần nữa.”
Niệm An sau khi phản ứng kịp liền xoay người, thoát ra khỏi ngực anh.
Nhìn hai người tình tứ hạnh phúc, Từ Na giận mất hết lý trí, cô ta rất muốn tiến lên tách hai người bọn họ ra, nhưng cô ta buộc mình phải tỉnh táo lại, phải nghĩ cách.Thế nhưng mấy ngày nay cô ta bị kích thích, kích thích đến mức không thể tỉnh táo được....Thậm chí ngay cả lúc mơ cô ta cũng nghĩ cách làm thế nào để đuổi con tiện nhân Thẩm Niệm An ra khỏi thế giới của Mộ Hữu Thành....
Đợi sau khi Niệm An đi vào, Từ Na trút ra một hơi, cô ta muốn lại gần Mộ Hữu Thành nói chuyện một chút.
Không ngờ anh lập tức tới dãy ghế dựa, thôi cười: “Tình Tình có y tá chăm sóc rồi, em nên thu dọn đồ đạc tới viện an dưỡng đi.Nếu lần này em không nghe lời tự tiện rời đi, đừng trách anh buông tay mặc kệ.”
Từ Na chưa bao giờ nghĩ tới chuyện anh sẽ nói ra những lời cứng rắn thế này, anh có còn là người anh rể dịu dàng của cô ta nữa không? Tình cảm sâu nặng của anh đâu rồi? Cô ta suýt chút nữa muốn ngất.Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, thế giới đã thay đổi rồi sao? Cô ta cứng chân đứng tại chỗ, giọng cũng run rẩy theo: “Anh rể....Trước khi nói những điều này, anh đã đến thăm chị chưa? Mấy ngày này em ngủ không ngon, luôn mơ thấy chị ấy, chị ấy nói với em chị ấy không muốn rời đi....”
Lão Mộ ngẩng đầu lên: “Đến rồi, Niệm An đi cùng anh, đúng ngày bọn anh đi đăng ký.Em cũng nên đến đó thăm chị em đi, người ta nói đã lâu rồi em chưa tới đó.”
Lão Mộ nói đến đây rồi dừng lại, không hề nữa nói tiếp, nhưng cũng đủ khiến mặt Từ Na đỏ bừng.Đúng vậy, cô ta không đến đó, đã nhiều năm rồi cô ta không đến đó.Khó có thể tiếp tục đề tài, chỉ có thể im lặng.
Từ Na cảm thấy càng ngày càng không thuận lợi.
*
Trong phòng bệnh, Tình Tình nằm ở trên giường nhìn Niệm An: “Nghe nói cô sẽ kết hôn với Mộ Hữu Thành.”
Niệm An gật đầu: “Con cũng sẽ mau khỏe hơn.”
Tình Tình chợt nhẹ giọng cười, lúc cười đụng đến vết thương, nhưng cô cũng không để ý: “Thật sao? Có phải cô rất hả hê đúng không, quan trọng hơn là....” Ánh mắt cô sắc bén, “Rốt cuộc cũng thoát khỏi đứa con riêng là tôi.”
Niệm An cau mày: “Lời này của con có ý gì?”
“Có ý gì, tôi không phải con gái Mộ Hữu Thành, cho nên cô không cần phải để ý tới suy nghĩ của tôi, chỉ cần vui vẻ chung sống hạnh phúc với Mộ Hữu Thành.Từ nay về sau tôi sẽ không cản trở cuộc sống hạnh phúc của hai người nữa.” Tình Tình nhìn cô chằm chằm, giọng rõ ràng không lớn.
Niệm An suy nghĩ chốc lát: “Thì ra là con đã biết, đúng vậy, nếu không có con ngăn cản, tôi sẽ khá vui mừng.Nói thật, tôi không biết làm sao để làm mẹ kế của một cô con gái lớn như con, nghĩ thôi đã cảm thấy nhức đầu rồi.” Cô khẽ cười một tiếng.
Tình Tình cũng cười theo: “Lúc cô không làm bộ làm tịch bề trên xem ra vẫn thuận mắt hơn, biết tôi không chịu nổi nhất điểm gì của cô không?”
Niệm An nhướn mi hỏi: “Nói đi, hôm nay tâm trạng tốt, ai muốn gì cũng không từ chối.”
“Không thích nhất đó là rõ ràng tuổi cô không lớn lắm, nhưng lại luôn giả vờ như c