Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341275
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1275 lượt.
nào mua cái gì từ trên trời rơi xuống chứ, hóa ra chỉ là cái bánh ngọt....Không bằng anh nói thẳng cho em biết đi, anh đi gặp ai.Cho dù là tiền nhiệm của anh, cứ nói thẳng với em là được rồi, còn phải lén lút như vậy sao?”
Tiền nhiệm? Ặc, hóa ra là Niệm An đang ghen.Lão Mộ vui vẻ phá lên cười: “Ha ha, đúng vậy, anh đi gặp một người, còn khuyên người ấy đừng làm việc ngốc nghếch, cho dù người ấy quyết định gì anh đều giúp.Hơn nữa giữa bọn anh còn có....”
Niệm An tiện tay nhặt một cái gối ném lên người Lão Mộ: “Đồ khốn khiếp! Dám đi gặp tiền nhiệm, hết Từ Na đến Lý Lệ Chân, còn người nào nữa!”
Cười đùa một chút, Lão Mộ quyết định thật nhanh ôm Niệm An vào lòng, thẳng thắn nói: “Bà xã, em yên tâm, người đó là đàn ông.”
Niệm An cau mày, im lặng một lát, sau đó làm động tác muốn ngất: “Lại còn là đàn ông: “Lại còn là đàn ông! Mộ Hữu Thành, khẩu vị của anh thật nặng, em vẫn nghĩ anh là người bình thường, anh....”
Lão Mộ lần này mơ hồ, Niệm An thật hay giỡn vậy? Nhưng nhìn cô giống như muốn khóc, chẳng lẽ anh đùa hơi quá đáng sao? Anh cuống quýt giải thích: “Là Tiêu Thần, cùng anh ta nói chuyện hợp tác hạng mục, không nói cho em là bởi vì chuyện còn chưa bàn bạc xong, không muốn em lo lắng....”
Người phụ nữ trong ngực run lên một cái, dáng vẻ giống như rất uất ức, sau đó cô chậm rãi ngẩng đầu, trên mặt nở nụ cười: “Nói sớm không phải là tốt sao, hại em phải nặn ra mấy giọt nước mắt.” Nói xong, cô lớn tiếng nói về phía cửa chính, “Được rồi, vào đi, tự giác lấy đồ vật ra.”
Lão Thẩm và Tô Tô cùng than thở, oán hận nhìn Lão Mộ: “Xem như cậu lợi hại!”
Lão Mộ có chút không hiểu, rốt cuộc đây là tình huống gì?
Không Gian Nhà Mới
Không sai không sai, tất cả đều từ một cuộc cá cược mà ra.Nội dung đánh cược chính là sáng sớm Lão Mộ đã đi đâu?
Tô Tô và Lão Thẩm nhất trí cho rằng Lão Mộ nhất định đã sắp xếp chuyện vui nào đó, vất vả lắm mới cưới được vợ, hơn nữa còn mua một tặng một, anh nhất định vui mừng không ngậm miệng lại được.Mà đã vui, thì tất nhiên sẽ vui vẻ chuẩn bị cho bà xã một niềm vui bất ngờ....
Niệm An lại cho rằng, người đàn ông này phúc hắc như vậy, làm chuyện lãng mạn? Thôi cho xin.Cô cược một sọt dưa chuột, Mộ Hữu Thành nhất định đi giải quyết chuyện có liên quan đến công việc.
Tô Tô và Lão Thẩm còn luôn luôn giữ ý kiến khiển trách Niệm An quá xem thường Lão Mộ.Dù sao cũng mới cưới, cho dù là người có khô khan thế nào đi chăng nữa cũng sẽ tạo ra vài sự kiện lãng mạn.Ví dụ như lúc ấy Lão Thẩm....Được rồi, nói đến đây Tô Tô lại nổi cơn thịnh nộ, bởi vì nhiều năm như vậy cô nhớ lại, năm đó Lão Thẩm chẳng làm chuyện gì khiến cô cảm động cả.Tô Tô vỗ ngực liên tục: mẹ nó, năm đó đúng là bà đây đần độn mới gả cho anh....
Lời này của cô thật sự giải tỏa những điều trong lòng, trước kia Lão Mộ và Lão Thẩm cũng thường xuyên quyên tiền, thật sự mà nói, khoản tiền mà bọn họ quyên góp cũng không rõ rốt cuộc thì có bao nhiêu tiền được gửi xuống địa phương.
Niệm An chia số tiền kia thành ba phần không khác nhau lắm, gật đầu nói: “Tiền mặt là cho ba em bị bỏng này, còn về phần trường học, nếu anh không ngại thì xem qua một chút hạng mục xây dựng, nếu có thể bao trọn thì tốt quá.”
Vẻ mặt Lão Mộ hiện lên một nụ cười kinh điển, anh cầm bàn tay của Thẩm Niệm An lên khóe miệng, hôn một cái: “Ừ, bà xã có tấm lòng thật lương thiện.”
Niệm An đưa mu bàn tay lên áo khoác của anh lau hai cái, ấm ức nói: “Sau này anh còn dám dùng cái bánh ngọt này lừa em thì anh chết chắc rồi.”
Lão Mộ và mấy người gom góp tiền mặt, cho mỗi em hai vạn.Một nhóm bốn người lái xe đến bệnh viện, tiền do Tô Tô giao tận tay người nhà, trên danh nghĩa một đơn vị nào đó, dĩ nhiên là một người không có thật.Người nhà mới đầu không tin, sau khi hàn huyên với Tô Tô một lát, thấy cô chân thành như vậy mới tin.Cuối cũng cũng nhận lấy tiền, cảm động rơi nước mắt, nói thẳng bây giờ trong xã hội vẫn còn người có tấm lòng.
Sau khi trở về bốn người lại tiếp tục bận rộn công việc của mình, Lão Mộ và Lão Thẩm liên lạc với trường học thương lượng chuyện xây dựng trường, ở giữa vẫn là chuyện của chính phủ, cho nên cũng không ít chuyện vụn vặt.
Niệm An phụ trách dưỡng thai, Tô Tô thỉnh thoảng lại mua một chút đồ ăn tới bệnh viện.
Lão Thẩm cùng Tô Tô dù sao cũng là khách, trong nhà còn có trẻ nhỏ và người già, không thể ở lại thành phố B quá lâu, vì vậy giúp được đến đây là tốt rồi.Sau khi trường học khánh thành xong, Niệm An với Lão Mộ tới đó, chụp ảnh rồi gửi cho vợ chồng Lão Thẩm xem.Mà trong bệnh viện, vết thương của ba người bạn nhỏ cũng phục hồi khá tốt.
Sau khi bận rộn vài ngày, Lão Mộ và Niệm An khá nhàn rỗi, lúc nằm ở trên giường, anh đột nhiên hỏi một câu: “Bà xã, mấy ngày nay chúng ta đều ở trong khách sạn, em không cảm thấy kỳ lạ sao?”
Niệm An đang ngủ có chút mơ mơ màng màng: “Nhà của anh không phải đã bán rồi sao, hiện tại không tìm được nơi thích hợp còn gì? Làm nhanh lên một chút, dù sao khách sạn cũng chỉ là bên ngoà