Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341262
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1262 lượt.
phòng ngủ lớn, ngăn kéo thứ hai.
Phòng tắm của căn hộ cách cửa khá xa, hơn nữa hiệu quả cách âm tốt, vì vậy lúc Niệm An đi vào không nghe thấy tiếng người tắm.Lúc cô lại gần mới phát hiện ra bên trong quả nhiên có người, có vẻ như là Lão Mộ.Cô nhìn người đàn ông bên trong, cong môi nghĩ: thì ra là muốn làm người ta bối rối.
Sau đó Niệm An ngồi yên trên ghế sofa xem ti vi: để anh chờ một chút, cho nếm thử mùi vị gấp gáp không tồi.
Một lúc lâu sau, cửa phòng tắm mở ra một khe hở, có tiếng nói: “Bà xã, em vào đây một chút.”
Niệm An mở tiếng TV lớn hơn, đồng thời tóp tép gặm táo, dùng hành động thực tế nói cho anh biết: thật xin lỗi, em chẳng nghe thấy cái gì cả.
Lão Mộ ôm thân thể trần trụi thở dài một cái, sau đó....
Nguồn Gốc Hấp Dẫn
Phim điện ảnh và phim truyền hình đều thích gạt người.Xem TV mà một diễn viên đánh nhau với một đám yêu quái, giả tưởng thám hiểm, hoặc là yêu đến chết đi sống lại, giống như trên thế giới chỉ có hai người bọn họ....Nhưng sự thực là, hơn 90% số người trên thế giới đều có một cuộc sống bình lặng, lặp đi lặp lại.Không cần đoán mò, từng ngày cứ trôi qua như vậy.Ví dụ như hôm nay bạn tới thăm người yêu sinh li tử biệt trong phim Quỳnh Dao của mình, nhưng người yêu bạn lại quá bận rộn chuyện công việc, đã sớm lên giường ngáy o o, bạn có cảm thấy thất vọng không? Cô gái, hãy mơ mộng ít thôi, cứ sống tốt qua ngày là được rồi.Nhưng mà trong cuộc sống thường ngày thỉnh thoảng cũng có chút bất ngờ nho nhỏ đủ để kích thích trái tim.
Mở đầu cái chươngnày tại sao lại là một đoạn dài lê thê như này chứ, bởi vì cuộc sống vừa bước vào hôn nhân của Niệm An và những cô gái khác không giống nhau.Mới lạ, căng thẳng, thêm chút mong đợi, sau khi bọn họ dọn vào nhà mới sẽ có cuộc sống như thế nào?
Sau này chỉ có hai người, lúc rửa mặt có thể tranh nhau soi gương với cô, lúc tắm sẽ có một người ở bên ngoài nói chuyện với cô, thảo luận chuyện hôm nay gặp được một người hay sự việc tuyệt như thế nào........Mặc dù mấy năm trước ở chung Niệm An đã từng quen thuộc với sự tồn tại của Lão Mộ, nhưng không giống bây giờ.Không giống chỗ nào? Chính là thân phận! Trước là ở chung nhưng chưa cưới, cùng lắm chỉ coi là luyện tập, luyện tập cho giống thật, nhưng nó không phải là thật.Mà bây giờ, từng phút từng giây đều là súng thật đạn thật.
Nhưng khi Lão Mộ trần như nhộng từ phòng tắm đi ra, Thẩm Niệm An phản ứng cũng rất buồn cười, cô cầm cái điều khiển ti vi trong tay ném về phía Lão Mộ, vừa ném vừa hốt hoảng kêu lên: “Thật bất lịch sự!”
Nữ bác sĩ trung niên sắc mặt kỳ quái nhìn cẩn thận Lão Mộ một lần nữa, sau đó nhíu mày cúi đầu: “Nếu như bị tổn thương cơ quan, không nên tới chỗ tôi, tốt nhất là tới phòng khám chuyên khoa nam, ở đó tương đối chuyên nghiệp.Ra cửa rẽ phải tầng năm, cám ơn, người tiếp theo....”
Cơ quan? Được rồi, Niệm An nghĩ chắc là ám chỉ cái mông đây....Nhưng mà hình như, quả thật còn có nghĩa khác.
Giải thích cho nữ bác sĩ trung niên kia một lúc lâu, cô mới kiểm tra vị trí vết thương, mà lúc này Lão Mộ đã tương đối khổ sở, sắc mặt trắng bệch.
Nữ bác sĩ cũng không chần chừ nữa, trực tiếp chỉ thẳng vào cái rèm sau lưng nói: “Phía sau có giường, leo lên đó.” Nói xong quay lại nhìn Niệm An, “Cô cởi quần giúp anh ta rồi đợi tôi.”
Được rồi, nên nhớ là trong giờ làm việc của bác sĩ, thân thể của con người cũng chỉ là tổ hợp của thịt cũng khớp xương mà thôi, không có chức năng dụ dỗ.Nhưng người không phải làm trong ngành y tế nghe những lời như thế vẫn có một loại cảm giác quỷ dị.
Vào lúc này Lão Mộ cực kỳ nghe lời, Niệm An đỡ anh nằm trên giường, sau đó giúp anh cởi quần, trong quá trình giúp anh cởi quần, cô dùng sức của chín trâu hai hổ, Lão Mộ hình như có nói gì đó, cô còn đang bận cởi quần, không có thời gian nghe.Sau đó chỉ còn cái quần lót, phải kiểm tra cẩn thận, nên chắc cũng phải cởi ra luôn, Niệm An, hạ quyết tâm, nhắm mắt bắt đầu cởi quần lót của Lão Mộ.
Lão Mộ rên lên một câu: “Bà xã, được rồi!”
Đúng lúc này, bác sĩ đang mang bao tay đi vào, nhìn tư thế hai người bọn họ, nghi ngờ hỏi một câu: “Hai người đang làm gì thế.”
Niệm An nói: "Bác sĩ, cởi quần ạ!”
Nữ bác sĩ mắt trợn trắng: “Tôi nghĩ là cô cởi quần của anh ta, chỉ cần hở mông ra là được rồi, ai bảo cô cởi hết cả ra? Làm như chỗ tôi là Ngưu lang điếm không bằng, còn làm ngay tại chỗ truyền hình trực tiếp, không sợ dạy hư trẻ con.”
Niệm An rất muốn châm chọc: trẻ con ở đâu? Nhưng cô vẫn im lặng giúp lão Mộ mặc quần vào, sau đó đứng một bên không nói.
Bác sĩ đứng bên giường, động tác nhanh chóng ấn xuống mông Lão Mộmột cái.Lão Mộ đang im lặng bỗng dưng kêu lên một tiếng: “A!!!” Âm thanh rầu rĩ kia hiển nhiên là cắn chặt môi, cố gắng kiềm chế, nhưng cho dù có kiềm chế thế nào: lần này thực con mẹ nó đau quá.
Niệm An nhìn mà xót ruột, cô nói với bác sĩ: “Bác sĩ, có thể nhẹ tay một chút được không?”
Bác sĩ quay đầu nhìn cô một cái, ánh mắt lạnh lẽo như dao phẫu thuật, rất giống loại giết người v