Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.
ng thành nhà đầu tư chứ? Rốt cuộc là đã sai ở đâu?
Hàn Mai trăm mối không có lời giải, nhìn Thạch Đầu hỏi, “Anh xác định Lý Khải Dân là nhà đầu tư tỉnh ngoài tới?”
“Chính anh ta nói như vậy, hơn nữa lần trước chính chú họ của Tiểu Thúy đến làm thuyết khách, chú ấy dù sao cũng là quản lý của phòng khai thác trong công ty lớn, nên không thể nào là giả được.”
Điều này cực kì không giống với kiếp trước, nói không chừng thực sự có khả năng hắn muốn hợp tác cùng tiệm ăn hợp tác thì sao? Hàn Mai nhất thời không đoán được rốt cuộc kiếp này Lý Khải Dân muốn giở trò quỷ gì.
Cô suy nghĩ một hồi rồi mới nói với Thạch Đầu, “Nếu hắn lại tới tìm tôi nữa, không cần chờ tôi đến tiệm, anh trực tiếp từ chối hắn là được.”
“Thế nào? Cô không đồng ý hợp tác với hắn à?”
Dĩ nhiên không đồng ý rồi, cô chỉ sợ lại có cái gì dính dấp cùng Lý Khải Dân, kiếp trước cô đã bị người đàn ông này làm cho sợ rồi! Mặc kệ hắn muốn hợp tác là thật hay giả, cách xa hắn tuyệt đối không sai. Nhưng không thể nói với Thạch Đầu điều này được! Hàn Mai lại nhức đầu.
“Cửa tiệm này về sau nhất định sẽ buôn bán rất tốt, đặc biệt lại có bến xe sẽ được xây dựng nữa, chúng ta không phải lo sẽ không kiếm được tiền. Không cần thiết phải hợp tác với người khác, đến lúc đó chén cơm của chúng ta sẽ phải đem đi chia sẻ cho người khác, hơn nữa Lý Khải Dân đó có lai lịch như thế nào chúng ta cũng không biết rõ, tốt nhất là chúng ta vẫn nên tự mình buôn bán.”
Thạch Đầu trong lòng vẫn rất muốn biết Lý Khải Dân muốn hợp tác như thế nào nhưng Hàn Mai nói cũng có đạo lý, huống chi anh cũng không thích tên Lý Khải Dân kia, dáng dấp thư sinh nhưng anh cảm giác người này có mục đích khác, không muốn trêu chọc vào.
Chuyện này cứ như vậy được quyết định.
Mất Mẹ
Gần tối mới về đến nhà, Hàn Mai cất hành lý xong mới đi qua Thạch gia đón Cầu Cầu về.
Cầu Cầu vừa nhìn thấy Hàn Mai lập tức chạy tới không ngừng cọ người lên chân chủ nhân, đầu lưỡi liếm liếm chân cô. Mới vài ngày không nhìn thấy, lại có cảm giác nó lớn lên không ít, hiện tại đã đứng cao tới đầu gối Hàn Mai rồi.
Bình thường Hàn Mai ở nhà cũng không làm gì, bởi vì cô sẽ theo quân nên cũng không giống những nhà khác nuôi con gà con vịt trong sân; ngay cả thức ăn cũng là do Hàn cha cách vài ngày lại đưa tới một lần. Sau khi khai trương tiệm ăn, Hàn Mai đều ăn trưa luôn tại tiệm, buổi tối cũng là đem thức ăn trong tiệm về nhà ăn tiếp. Sáng sớm lại rời giường cùng đám người Thạch Đầu lên trấn, thím Thạch thấy Hàn Mai một mình cũng để cho cô ăn như vậy, cho nên sau khi mở tiệm ăn, Hàn Mai cũng chưa bước vào nhà bếp nhà mình.
Mới đầu lúc Hàn Mai ở nhà, không có việc gì làm, cả ngày đều nghĩ tới Triệu Kiến Quốc, càng nghĩ càng rơi nhiều nước mắt. Sau có thêm Cầu Cầu, tình huống cũng tốt lên. Mỗi ngày giúp nó tắm, dọn dẹp chỗ nó đi vệ sinh lung tung, tựa như chăm sóc đứa trẻ, nhìn nó ngày một lớn lên, Hàn Mai dần dần có chỗ gửi gắm tâm sức, nên cũng không còn khó khăn như lúc đầu.
Tình huống hết sức khẩn cấp, Hàn Mai cũng không dám nghĩ lập tức bảo Thạch Đầu dùng xe chở hai người về thôn.
Hàn Mai lên xe trước, kéo Trần Bình lên theo.
“Lần trước không phải vẫn tốt sao? Không phải nói là chỉ phát sốt một chút thôi sao? Thế nào đột nhiên lại nói là không được?”
“Em cũng không rõ lắm, ban đầu cũng chỉ là hơi phát sốt, nhưng mẹ… Bà không chịu uống thuốc! Ai khuyên cũng vô dụng! Bệnh liền theo đó mà lúc tốt lúc xấu, mấy ngày nay còn không xuống giường được. Mới vừa rồi bà mơ mơ màng màng kêu tên anh Kiến Quốc, sau đó còn nói muốn gặp chị, cha vừa nghe liền kêu em chạy tới bảo chị.”
Không uống thuốc? Hàn Mai nhớ lần trước cô đến thăm, sắc mặt của bà đích xác là không tốt. Nhưng kiếp trước mẹ chồng là vào sau khi cô và Triệu Kiến Quốc kết hôn được hai năm mới qua đời. Chẳng lẽ thực sự bởi vì cô sống lại nên rất nhiều chuyện mới thay đổi như vậy?
Hàn Mai cô là người rất ít khi hận ai, đối với mẹ chồng Lưu Tú cũng thế. Cho dù là Lý Khải Dân trong kiếp trước đã hại cô thảm như thế nào, cô cũng cảm thấy nếu như bản thân cô có thể chịu đựng tịch mịch một mình, có nhiều Lý Khải Dân hơn nữa cũng vô dụng. Loại chuyện như vậy một cây làm chẳng nên non, cho nên kiếp này gặp lại Lý Khải Dân cô cũng không nghĩ tới việc trả thù hắn, việc duy nhất cô làm là tận lực không để có quan hệ gì với hắn. Nói cho cùng, kiếp trước mẹ chồng và cô cũng chẳng có thâm thù đại hận gì, bà chỉ làm tất cả những việc mà một người mẹ chồng sẽ làm, giao cho cô nhiều việc nhà hơn, dạy cô cách sống qua ngày mà thôi. Có điều khi đó cô còn trẻ tuổi, chưa có kinh nghiệm gì, hơn nữa từ nhỏ người trong nhà đều coi cô như bảo bối mà cưng chiều, không để cô phải làm bất cứ việc gì; đến khi kết hôn rồi, mẹ chồng đột nhiên lại đem nhiều việc như thế giao cho cô, cô đương nhiên sẽ cảm thấy là bà cố ý nhắm vào mình. Bây giờ nghĩ lại mới thấy bà chỉ là hi vọng cô có thể học được cách trở thành một người vợ biết nội trợ nhưng lúc ấy cô lại không hiểu rõ.