Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1778 lượt.
quê đấy. Một phụ nữ, chồng không ở nhà, nhà chồng lại không có ai, cũng không dễ dàng gì. Thế nhưng Hàn Mai lại làm được, không những nấu ăn ngon mà người lại xinh đẹp, đàn ông mà nhìn thấy cô ấy đều yêu thích đó!” Tào Thải Ngọc cố ý lớn tiếng nói tiếp.
Hàn Mai nghe xong lời này liền sầm mặt, lời này mà cũng có thể nói ra được? Cái gì gọi là ‘đàn ông nhìn thấy cô ấy đều yêu thích’?
Công nhân nữ xung quanh nghe xong càng thêm khinh bỉ nhìn Hàn Mai. Phụ nữ nếu quá giỏi giang, người chồng sẽ bị cho là không có bản lãnh, cho nên đại đa số phụ nữ nếu không phải bất đắc dĩ đều không xuất đầu lộ diện ra bên ngoài, chứ đừng nói đến là làm ăn giống như đàn ông. Như Hàn Mai, chồng không ở nhà, cha mẹ chồng cũng không có, ra ngoài làm ăn buôn bán sẽ bị người khác nói xấu, hơn nữa mấy câu của Tào Thải Ngọc chính là viết lên trán Hàn Mai ba chữ “Không Đứng Đắn” thật to.
Hàn Mai đã nghĩ thái độ Tào Thải Ngọc hôm nay rất quỷ dị, hai lần gặp mặt trước rất rõ ràng là cùng cô không hợp nhau, vừa rồi Hàn Mai còn tưởng rằng cô ta vì chuyện lần trước mà áy náy, không nghĩ tới thật đúng là chó không đổi được tính.
Tất cả mọi người đều nghe được ý tứ trong lời nói của Tào Thải Ngọc, chỉ có Tiểu Đỗ là dùng vẻ mặt sùng bái nhìn Hàn Mai.
“Chị Mai Tử thật lợi hại! Em cũng muốn được như chị, nếu như mở được cửa tiệm vậy thì có thể có tiền cho em trai đi học.”
“Mọi người đừng nghe chị Thải Ngọc nói. Bạn thân của Triệu Kiến Quốc nhà tôi muốn mở tiệm ăn nhưng không đủ tiền vốn, hai vợ chồng tôi lại còn chút tiền tạm thời chưa dùng đến, không bằng đưa cho người bạn kia vay để quay vòng, nhưng người ta sống chết không chịu nhận. Cuối cùng người bạn kia nói số tiền đó coi như góp vốn, kinh doanh có lãi thì hàng năm đưa cho chúng tôi một khoản hoa hồng rồi mới chịu nhận tiền. Tôi và Kiến Quốc không có biện pháp nên đành đồng ý với người ta. Thật ra cũng chỉ là một tiệm cơm nhỏ, đâu phải quán rượu gì đâu! Bình thường tôi cũng không hay đến tiệm, bởi vì mới khai trương nên chưa tìm được đầu bếp, vợ của người bạn kia lại đang mang thai, cha mẹ cũng lớn tuổi, tôi mới đến giúp nấu ăn vài ngày. Chuyện lớn nhỏ trong tiệm đều do một mình người bạn kia quản lý, một người phụ nữ như tôi nào có biết làm cái gì chứ? Để tôi trông nom cũng không trông nom nổi. Nào có được như chị Thải Ngọc nói, một mình cũng có thể mở tiệm được. Nếu như thật sự được, tôi có thể bỏ buôn bán đến bộ đội theo quân sao? Chị Thải Ngọc, chị muốn làm em mất mặt cũng không thể nói như vậy được, da mặt em mỏng lắm.”
Hàn Mai nói nửa ngày cũng không biết đám phụ nữ kia có nghe được ý tứ trong lời cô không, nhưng một lát sau cũng có vài người khách khí hàn huyên với cô đôi ba câu. Còn Tào Thải Ngọc cả buổi sáng đều sầm mặt, điều này làm Hàn Mai cảm thấy rất hả giận.
Từ xưởng về nhà cũng phải một đoạn dài nên Hàn Mai không tính về nhà vào buổi trưa. Xưởng đóng hộp cũng có nhà ăn cho công nhân, nhưng những món ăn kia Hàn Mai thực sự không dám khen tặng, vì thế mỗi sáng sớm cô đều chuẩn bị hai phần cơm trưa, một phần cất trong tủ để Triệu Kiến Quốc ăn trưa, một phần cô mang theo tới xưởng.
Hàn Mai rất chú trọng chuyện ăn uống, một mặt là vì mỗi ngày Triệu Kiến Quốc đều tham gia huấn luyện, hao tốn rất nhiều sức lực, trước kia cô chưa theo quân thì không nói làm gì, hiện tại cô không thể không lo cơm nước cho chồng mình được. Mặt khác bởi vì Hàn Mai cũng thấy đến thời điểm nên có con rồi. Thân thể của cô không tốt lắm, về sau mang thai chỉ cần không chú ý cẩn thận rất dễ bị xảy thai. Hơn nữa chuyện mất đứa bé trong kiếp trước luôn ám ảnh Hàn Mai, cho nên lần này cô càng thêm đặc biệt cẩn thận.
Kiếp trước khi cô biết mình không thể sinh con nữa đã đến rất nhiều bệnh viện, cũng thử qua rất nhiều phương thuốc, trong đó có không ít thuốc điều dưỡng thân thể. Lúc ấy cô luôn cho rằng Lý Khải Dân thay đổi là vì cô không bảo vệ được con của hắn, sau lại không có con được nữa, hắn mới đối xử với cô như vậy, ngày ngày buộc chính mình uống thuốc, bây giờ nghĩ lại mới thấy cô khi ấy thật quá ngây thơ.
Thật ra sau khi Lý Khải Dân bị bỏ tù, một mình Hàn Mai đến nhà máy đi làm cũng có người bày tỏ với cô, dù gì khi ấy cô cũng chưa quá lớn tuổi, dáng dấp cũng xinh đẹp. Nhưng Hàn Mai cảm thấy một người đàn ông sẽ rất khó tiếp nhận một người phụ nữ không thể sinh con, người ta lấy vợ về còn không phải là vì sinh con sao? Gà không biết đẻ trứng, không làm thịt còn giữ lại làm gì? Những người đàn ông kia bày tỏ với cô là bởi vì bọn họ không biết cô là một con gà không biết đẻ trứng.
Ở nông thôn, phụ nữ lấy chồng chỉ khi sinh con xong mới chân chính là người trong nhà, mới có thể ưỡn thẳng lưng làm người. Nếu kết hôn đã mấy năm rồi mà chưa sinh con thì phải chịu sự xem thường của nhà chồng, số mệnh không tốt thậm chí cũng bị chồng xem thường. Có người lấy chồng mấy năm còn chưa mang thai thì chồng đã quang minh chính đại ra ngoài tìm phụ nữ khác rồi. Loại chuyện này người nhà mẹ đẻ cũng không tiện ra mặt lý luận, ai bảo bụng con gái nhà mình không có tiền đồ, đây chính là c