Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341997
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.
”
Triệu Kiến Quốc không nói gì, suy nghĩ trong chốc lát mới nói, “Ngày mai anh sẽ tìm Doanh trưởng nói chuyện, dù sao anh cũng đã tính chuyện xin việc cho em rồi, có điều tay em bị thương nên chưa kịp an bài thôi.”
Triệu Kiến Quốc đã nói như vậy, chuyện xin việc coi như đã thành công một nửa, Hàn Mai vui mừng, nhiệt tình gắp thức ăn vào bát Triệu Kiến Quốc.
Triệu Kiến Quốc dĩ nhiên sẽ không bỏ qua một cơ hội tốt như vậy, đêm đó kéo Hàn Mai vào giường giày vò đến khi trời gần sáng mới ngủ.
Sáng hôm sau, Triệu Kiến Quốc đi tới phòng làm việc của Doanh trưởng Ngô Bân.
“Báo cáo!”
“Có chuyện mau nói, có rắm mau thả!” Doanh trưởng Ngô đầu cũng không ngẩng lên nói.
“Muốn nhờ Đoàn trưởng giúp một chuyện, thu xếp cho vợ tôi tới xưởng của chị dâu làm việc.”
Ngô Bân lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn Triệu Kiến Quốc, nghiêm mặt nói, “Tiểu tử cậu mời khách uống rượu cũng không có tôi, hiện tại có chuyện muốn nhờ vả mới thèm nhớ đến tôi.”
Triệu Kiến Quốc thành thật đáp, “Tôi cũng là vì nghĩ cho Doanh trưởng thôi! Nếu để chị dâu phát hiện ra anh lén uống rượu, vậy thì lần này không chỉ là về nhà mẹ đẻ ở mười ngày nữa đâu.”
“Cậu…”
Ngôi Bân bị lời của Triệu Kiến Quốc làm cho á khẩu, không trả lời được, cảm thấy bản thân mất hết mặt mũi trước tiểu tử thối này, nhưng nếu để vợ ở nhà nháo lên thật sự là không chống đỡ được.
Dạ dày Ngô Bân vẫn luôn không tốt, mấy năm trước ra chiến trường phải chịu đói một thời gian dài, bây giờ mỗi lần uống rượu xong đến hôm sau đều bị đau bụng. Lần trước bởi vì nhất thời vui mừng uống hơi nhiều với binh sĩ, về nhà liền ngủ luôn tại phòng khách, sáng ngày hôm sau chưa tỉnh lại thì vợ đã dọn đồ âm thầm chạy về nhà mẹ rồi. Vợ Ngô Bân đi lần này quyết tâm chưa đủ nửa tháng chưa trở lại, Ngô Bân đến nhà ăn ăn cơm đều cảm thấy mất mặt, cho nên nửa tháng này đều ở nhà ăn mì. Cuối cùng không chịu nổi nữa mới chạy tới nhà mẹ vợ đón người, nếu không còn không biết vợ sẽ sinh khí đến lúc nào. Nói là đón người nhưng thực chất là gạt người, mỗi lần vợ giận dỗi, Ngô Bân chỉ cần ở trước mặt vợ giả bộ đau chỗ này đau chỗ kia đều thành công.
Triệu Kiến Quốc thấy Doanh trưởng không nói gì nữa, liền tiếp tục, “Không biết nếu chị dâu biết anh giấu mấy bình rượu trong ngăn kéo thì sẽ như thế nào đây?”
Đoàn trưởng Ngô nghe được câu này càng thêm tức giận, chỉ vào Triệu Kiến Quốc nói. “Lão tử uống rượu mà phải che giấu sao?”
“A..! Vậy tôi phải tìm lúc nào đó hàn huyên với chị dâu một chút rồi!” Triệu Kiến Quốc cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘hàn huyên’.
“Không phải là an bài công việc thôi sao? Có cái gì lớn lao đâu, việc này vốn dĩ đã sắp xếp cho vợ cậu, chính cậu tự đẩy ra, giờ còn trách ai nữa.” Ngô Bân nghe Triệu Kiến Quốc nói muốn đi tìm vợ mình, giọng nói nhất thời mềm mỏng.
“Tôi cho cậu biết, lần khảo sát tới nhất định phải đạt hạng nhất cho lão tử, nếu không tôi lột da cậu.” Ngô Bân nhìn vẻ mặt hả hê của Triệu Kiến Quốc, cả người cực kỳ khó chịu, thế nên mới thêm một câu cuối cùng trước khi Triệu Kiến Quốc đi.
Thất Bại
Ba ngày sau, Hàn Mai bắt đầu đến làm trong xưởng đóng hộp.
Nhà xưởng này tất cả gồm ba phân xưởng, phân xưởng 1 phụ trách đóng hộp đào, xưởng 2 đóng hộp quả dương mai, xưởng 3 phụ trách đóng hộp quýt.
Hàn Mai được phân tới xưởng số 3. Xưởng trưởng tên là Lâm Bảo Phong, trước kia cũng làm lính, nhưng trong một lần làm nhiệm vụ bị thương ở mắt phải, phải phẫu thuật nên mới giải ngũ. Sau đó vợ của Ngô Bân là Dương Vân Tú mở xưởng, Lâm Bảo Phong dưới sự đề cử của Ngô Bân mới tới đây làm, từ một công nhân bốc vác nho nhỏ lên đến chức chủ nhiệm. Mấy năm trước Lâm Bảo Phong kết hôn với một công nhân nữ trong xưởng là Lý Thu Yến, hiện tại đã có một bé trai ba tuổi.
Lâm Bảo Phong sợ Hàn Mai chưa quen việc nên giao cho cô công việc dễ dàng nhất, đến phân xưởng 3 bóc vỏ quýt.
Hàn Mai nghiêm chỉnh từ chối, rất khách khí nói với mấy người đang ngồi xung quanh, “Chào mọi người, mọi người cứ gọi tôi là Mai Tử, sau này cùng làm việc với nhau, nhờ mọi người giúp đỡ nhiều hơn!”
Hàn Mai nói xong cũng không có ai đáp lại, mỗi người đều duy trì vẻ bận rộn công việc, chỉ có cô gái trẻ tuổi gọi Tiểu Đỗ là nhìn cô cười coi như chào hỏi. Hàn Mai cũng cười đáp lại, không để ý tới những người còn lại, trực tiếp ngồi xuống bắt đầu lột vỏ quýt.
Trên thế giới này có rất nhiều người sẽ thấy mình không vừa mắt, Hàn Mai cô cũng không cần thiết vì những người như vậy mà phải tức giận, đúng không?
Bởi vì trong kiếp trước đã từng làm việc này một thời gian dài, Hàn Mai không cần cố hết sức đã lột vỏ hết một thùng quýt, so ra còn nhanh hơn mấy công nhân khác một chút.
“Chị Mai Tử, chị làm nhanh thật đấy! Em làm ở đây nửa năm rồi mà còn không bằng chị.”
“Nào có như vậy chứ.” Hàn Mai chỉ cười, không có biện pháp, cô cũng không thể nói rằng kiếp trước mình mình đã làm việc này rất nhiều năm được.
“Mai Tử còn lợi hại hơn nữa kia! Mấy người không biết chứ, cô ấy còn mở một quán rượu ở