Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341831
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1831 lượt.
Hồng Viễn
Sáng hôm sau lúc Hàn Mai tỉnh dậy thì Triệu Kiến Quốc đã đi rồi. Hàn Mai thầm cảm thấy may mắn vì anh đã đi rồi, nếu không sáng sớm nhìn thấy khóe miệng của anh, cô sẽ lại cười không dừng lại được giống hôm qua. Không biết vết thương của anh đã khá hơn chút nào chưa? Có còn sưng hay không đây?
Thật ra tối hôm qua Hàn Mai cũng không cố ý, cô chỉ muốn trả thù Triệu Kiến Quốc một chút thôi, ai bảo anh tham lam như vậy làm gì!
Hàn Mai vốn chỉ định giả vờ giả vịt nhào qua thôi, ai ngờ không khống chế được sức lực mới khiến răng cửa cắn trúng môi dưới của Triệu Kiến Quốc, lúc ấy cô còn cảm thấy ê ẩm cả hàm răng thì chắc chắn là Triệu Kiến Quốc cũng không tốt hơn bao nhiêu, chỉ cần nghe tiếng kêu của anh là biết.
Nhìn khóe miệng sưng đỏ vẫn còn đang rỉ máu của anh, Hàn Mai tự trách mình. Cô định đi tìm y tá xin thuốc bôi cho anh, nhưng Triệu Kiến Quốc lại ngăn lại, sống chết không cho cô đi, Hàn Mai cũng không còn biện pháp, chỉ có thể hi vọng sức hồi phục của Triệu Kiến Quốc mạnh mẽ một chút, vết thương sớm hết sưng.
Hàn Mai vốn đã tính chờ hai bảo bảo đầy tháng, cô sẽ mở tiệc mời khách, ở quê cô có tục lệ, vào ngày đầy tháng của đứa bé, nhất định phải mời người cao tuổi nhất trong thôn tới nhà, coi như là cầu phúc cho đứa bé cả đời được khỏe mạnh an khang. Cho dù trong nhà có khó khăn thế nào đi chăng nữa cũng đều cố gắng làm một bàn tiệc rượu nho nhỏ, nhà nào khá hơn thì tiệc đầy tháng và trăm ngày cho đứa bé sẽ náo nhiệt hơn. Có người mẹ nào mà không hi vọng con cái của mình được bình an chứ, lấy điều kiện bây giờ của cô mà nói, cũng không phải là cô không làm được vài bàn tiệc. Hơn nữa, lúc cô vừa tới bộ, nói là mời khách nhưng cuối cùng lại vì chuyện Tào Thải Ngọc mà không thành công. Trong thời gian cô mang thai, các binh sĩ của Triệu Kiến Quốc cũng chăm sóc cô không ít, rau xanh, trái cây đều chọn thứ tốt nhất đưa tới cho cô, nói Hàn Mai không cảm động là giả, cô tính chờ sinh con xong, sẽ mời mọi người tới ăn tiệc đầy tháng.
Triệu Kiến Quốc cũng có ý giống như vậy, nhưng hiện tại anh không quản chuyện tiền nong trong nhà, trợ cấp mỗi tháng cũng đưa hết cho Hàn Mai giữ, một năm bốn mùa bộ đội đều phát quân trang xuống, trước kia còn có thể mua mấy bao thuốc, uống chút rượu, nhưng vì Hàn Mai muốn sinh con nên anh cũng cai hết. Cho nên bây giờ, hằng ngày Triệu Kiến Quốc trừ tiền cơm ba bữa ra cũng không còn gì phải tiêu xài cả. Thỉnh thoảng Hàn Mai sẽ bỏ ít tiền vào túi áo của Triệu Kiến Quốc, nhưng một thời gian sau kiểm tra thì số tiền đó hầu như vẫn còn nguyên. Hàn Mai cũng không phải là loại phụ nữ quản lý chồng chặt chẽ, Triệu Kiến Quốc cũng không có điểm gì khiến cô không yên lòng cả. Sổ tiết kiệm và tiền mặt cất ở đâu trong nhà, anh cũng biết, nhưng cho tới giờ anh đều không chạm qua mấy thứ đó, cũng không hỏi Hàn Mai tiêu pha như thế nào, chỉ đến lúc cô bàn chuyện làm tiệc đầy tháng cho con, anh mới hỏi cô có đủ tiền không, nhận được đáp án khẳng định của Hàn Mai thì bắt đầu vui vẻ, theo sát bên cô thảo luận chuyện làm tiệc đầy tháng cho con.
Hai người cùng cảm thấy không cần thiết phải làm lớn. Bọn ở ở đây không có thân thích nào, chỉ cần làm mấy bàn rượu, mời mấy chiến hữu trong bộ đội đến là được.
Hàn Mai vốn lên kế hoạch bày vài bàn trên mảnh đất trống dưới lầu, nhờ mấy công nhân có quan hệ tốt với cô ở xưởng đóng hộp tới nấu nướng giúp. Có điều cô không ngờ tới mình sẽ sinh non hơn nửa tháng, còn là sinh đôi, lại ở lại trong viện hết cả tháng trời. Cô không trở về được, cũng không tiện bảo Triệu Kiến Quốc chuẩn bị trước, sau khi thương lượng, hai người không thể làm gì khác hơn là đem tiệc đầy tháng đổi thành tiệc trăm ngày. Nhưng đến lúc đó trời đã chuyển lạnh rồi, chỉ sợ bày tiệc trên khu đất kia sẽ không tốt.
Hiện tại, Dương Vân Tú lại đột nhiên chạy tới nói muốn làm tiệc đầy tháng cho Tiểu Nghị và Tiểu Lôi, ngay cả khách sạn cũng đã đặt rồi, Hàn Mai suy nghĩ một lúc lâu cũng không biết nên trả lời chị ra sao, đành phải nói chuyện này một mình cô không quyết định được, phải đợi Triệu Kiến đến bàn bạc với anh đã.
Dương Vân Tú thấy Hàn Mai nói như vậy cũng không nói thêm gì nữa, ôm Tiểu Lôi hàn huyên thêm đôi ba câu.
Hàn Mai biết Dương Vân Tú là thật lòng yêu thích hai bảo bối nhà cô, đặc biệt là Tiểu Lôi, mỗi lần tới bệnh viện, chị đều ôm Tiểu Lôi không chịu buông tay. Chuyện này Hàn Mai có thể hiểu được, nếu như cô chỉ sinh được một mình Tiểu Nghị thì cũng sẽ muốn có thêm một bé gái nữa, phụ nữ luôn luôn hi vọng mình có thể nam nữ song toàn, có con trai lại muốn con gái, có con gái lại muốn con trai, đây là chuyện thường tình. Dù sao Dương Vân Tú cũng chỉ sinh được một đứa con trai, thấy con gái nhỏ nhà người ta đáng yêu liền yêu thích thì cũng bình thường. Có điều lúc trước chị đã giúp cô nhiều chuyện như vậy rồi, hiện tại ngay cả tiệc đầy tháng cho Tiểu Nghị và Tiểu Lôi cũng là chị đứng ra làm, hình như không đơn giản chỉ là vì yêu thích hai đứa bé mà thôi.
Hàn Mai biết trong này có một phần là vì giao tình vài chục năm giữa