Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1825 lượt.
ị, Triệu Hàm Lôi, Tiểu Nghị, Tiểu Lôi!” Hàn Mai nhỏ giọng, lặng lẽ ghi nhớ.
“Vợ à, em thấy sao?”
“Được.”
Kêu Thảm Thiết
Bởi vì là sinh tự nhiên nên thân thể Hàn Mai cũng không bị tổn thương gì quá lớn, thật ra thì ngày đó sinh con xong, cô đã có thể đi lại được rồi, ra viện cũng không có vấn đề gì, hơn nữa cũng có nhiều sản phụ mang con về nhà ở cữ, có điều cả Hàn Mai và Triệu Kiến Quốc đều nghĩ rằng dù sao Tiểu Nghị, Tiểu Lôi cũng sinh sớm hơn nửa tháng, mặc dù bác sĩ nói sức khỏe hai đứa nhỏ cũng bình thường, nhưng trong lòng của đôi vợ chồng son vẫn lo lắng, liền quyết định ở lại viện thêm vài ngày nữa mới trở về bộ đội.
Hàn Mai vốn định ở bệnh viện nửa tháng sẽ về bộ đội, nhưng Dương Vân Tú sợ sau khi cô trở về rồi, một mình Triệu Kiến Quốc không thể chăm sóc hai đứa nhỏ cùng lúc được, Hàn Mai trong ngày ở cữ một mình chăm hai đứa sẽ mệt nhọc, liền đề nghị Hàn Mai ở lại bệnh viện đến hết tháng cữ rồi hãy trở về, chị cũng tiện mà thường xuyên tới thăm con trai, con gái nuôi của mình.
Triệu Kiến Quốc suy nghĩ, cũng thấy lời Dương Vân Tú có lý, nếu trở về bộ đội rồi, anh là đàn ông cũng không biết làm sao mà chăm sóc tốt cho vợ được, hơn nữa ban ngày anh cũng không có thời gian rảnh, cho dù có Lưu Anh giúp đỡ nhưng nhà người ta cũng có không ít chuyện cần phải làm, Lưu Anh cũng không thể bỏ bê con gái được, không khéo lại gây phiền phức cho người ta. Bây giờ ở trong bệnh viện có bác sĩ và y tá chăm sóc, thức ăn lại có Dương Vân Tú giúp chuẩn bị, vợ anh ở cữ cũng có thể thoải mái hơn. Hơn nữa, nghe nói thời gian ở cữ của phụ nữ rất quan trọng, nếu làm không tốt thì sau này già rồi sẽ phải chịu khổ. Càng nghĩ, Triệu Kiến Quốc càng cảm thấy để vợ anh ở lại trong bệnh viện an toàn hơn, liền không bảo Hàn Mai xuất viện nữa.
Ngược lại, Hàn Mai lại không cảm thấy khổ cực chút nào, hai bảo bối nhà cô cũng rất ngoan, bây giờ còn chưa nhận thức được, người nào ôm cũng được. Bình thường, hai anh em trừ ăn ra thì chính là ngủ, giống y như heo nhỏ, Hàn Mai chỉ cần cho hai đứa bú sữa là được, việc tắm rửa đã có y tá giúp đỡ. Hơn nữa, mấy ngày nay Triệu Kiến QUốc đã có thể thuần thục thay tã cho Tiểu Nghị và Tiểu Lôi rồi, ôm đứa bé cũng có hình có dáng hơn, mỗi lần có tã bẩn, anh sẽ lập tức mừng rỡ nhặt lấy mang vào phòng tắm.
Triệu Kiến Quốc không hề phát hiên ra bản thân trong lúc mơ màng đã đạp trúng mìn, vẫn vui vẻ chơi đùa với con gái, thấy khóe miệng của con gái khẽ nhếch lên, anh liền kích động, vội vàng ôm con gái đến bên cạnh Hàn Mai, nói, “Vợ, em mau nhìn này, Tiểu Lôi vừa cười với anh! Em mau nhìn đi!”
Hàn Mai liếc anh một cái, nói, “Bác sĩ nói đó là cơ mặt vận động, không phải cười!” Buổi trưa hôm nay cô cũng phát hiện ra trong lúc ngủ mà con gái vẫn cười, tìm bác sĩ hỏi mới biết nguyên nhân.
Thấy vợ xị mặt, tinh thần của Triệu Kiến Quốc có vững vàng đến đâu đi nữa cũng biết là mình đã chọc tới phong ba rồi, anh vội vàng đặt con gái xuống giường, cẩn thận ngồi xuống trước mặt Hàn Mai.
Nhưng mặc kệ Triệu Kiến Quốc nói như thế nào, Hàn Mai đều cố ý không để ý đến anh, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn anh một lần nào, cúi đầu nhìn chằm chằm vào con trai đang ra sức bú sữa trong ngực mình.
Triệu Kiến Quốc thấy vợ im lặng thì nóng nảy, dựa vào kinh nghiệm trước đây, lúc này anh có nói gì cũng vô dụng, nói nhiều lại càng sai nhiều, nên anh dứt khoát không nói gì nữa, nghiêm túc ngồi nhìn con trai bú sữa mẹ.
Trong lúc nhất thời, hai người đều không nói chuyện, bốn phía im lặng, chỉ có thể nghe thấy tiếng đứa bé ừng ực ừng ực bú sữa.
Hàn Mai chờ mãi cũng không thấy Triệu Kiến Quốc lên tiếng dỗ cô như dạo trước, cảm thấy kỳ lạ liền ngẩng đầu lên nhìn, thấy người đàn ông kia đang nhìn chằm chằm vào con trai, có điều ánh mắt kia khiến cô có cảm giác rất lạ.
“Ah!” Triệu Kiến Quốc thấy rốt cuộc vợ cũng chịu nhìn mình liền giả bộ kinh ngạc, giống như phát hiện ra chuyện lạ.
“Thế nào?”
Triệu Kiến Quốc không trả lời, tiếp tục nhìn chằm chằm vào con trai.
“Rốt cuộc là làm sao? Anh mau nói đi!” Hàn Mai tưởng trên người con trai bị làm sao, gấp gáp hỏi.
“Con trai giống như đã trưởng thành lên rất nhiều!”
Hàn Mai nghe xong liền lườm Triệu Kiến Quốc, không cho là đúng, nói, “Trẻ sơ sinh đều là như vậy, mỗi ngày mỗi vẻ đấy!”
Triệu Kiến Quốc khoanh hai tay trước ngực, cười xấu xa nói, “Làm sao em biết là anh đang nói tới con trai!” Cuối cùng còn làm như vô tình chạm nhẹ lên ngực Hàn Mai.
Hàn Mai dĩ nhiên đoán được ý của anh, vừa ở trong lòng tức giận Triệu Kiến Quốc không đứng đắn, vừa không có tiền đồ mà đỏ mặt. Thấy con trai ăn đã no, cô vội vàng kéo áo xuống, đứng dậy ôm con trai đặt vào giường nhỏ, để nó nằm song song với em gái Tiểu Lôi, cầm đồ chơi màu sắc rực rỡ bắt đầu chơi đùa với hai anh em.
Triệu Kiến Quốc thấy vợ lại bắt đầu không để ý đến mình, anh gọi cô cũng không đáp lại, không nói gì nữa, trực tiếp bế cô lên xoay tròn.
“A!!!”
Hàn Mai bị giật mình liền thét chói tai r