Người Yêu Hai Mặt Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2166 lượt.
ra từ chỗ này có phải là người phụ nữ mà Độc Cô Thiên Nhai muốn em chăm sóc hay không?"
Tiểu Tây vừa nhìn thấy bộ dáng như thiêu như đốt của Trình Khuynh Nam, thì liền biết chị gái của cô lại muốn làm điều gì xấu nữa rồi.
Cô nhẹ thở dài, đành phải nói, "Chị, chị vẫn không thể buông anh Độc Cô xuống sao?"
Vẻ mặt của Tiểu Tây lo lắng nhìn Trình Khuynh Nam, "Chị, chị cũng không nên làm bậy, nếu như vị Mạc tiểu thư này thật sự xảy ra chuyện gì ở Nam Cương, chị nghĩ lại xem với thủ đoạn trừng phạt gia tộc Lôi Đình vào khoản thời gian trước, dám cả gan làm Mạc tiểu thư bị thương thì tuyệt đối không có kết cục tốt. Hơn nữa Mạc tiểu thư có phải là người ở trong lòng của anh Độc Cô hay không thì chúng ta vẫn còn chưa biết."
Tiểu Tây không nói những lời tốt nên càng làm cho Trình Khuynh Nam tức giận, và vô cùng hận.
Làm sao cô ta có thể không biết người phụ nữ này có phải là người ở trong lòng của Độc Cô Thiên Nhai hay không, lúc anh ta bị thương đến hôn mê, trong miệng anh ta luôn kêu "Yên nhi", còn có bức ảnh anh ta luôn mang theo bên người cũng là Yên nhi này. Nếu như vậy mà còn chưa chứng minh được người phụ nữ ở trước mặt này là người ở trong lòng của anh ta thì mắt cô ta thật sự bị mù rồi.
Nhưng cô ta lại không tiết lộ quá nhiều cảm xúc thật của mình ở trước mặt của Tiểu Tây, chỉ đành phải miễn cưỡng cười nói, "Em đừng lo lắng quá! Chị sẽ không làm bậy đâu, chị đối với cô ấy cũng chỉ là tò mò mà thôi. Nếu chị thật sự muốn làm gì cô ấy, anh Độc Cô của em cũng sẽ không tha cho chị. Chẳng qua chị chỉ muốn nhìn cô ấy một chút, xem cô ấy có sức hấp dẫn gì mà có thể làm cho một người đàn ông phóng khoáng và liều lĩnh như anh Độc Cô quyết một lòng yêu cô ấy thôi."
Tiểu Tây không nói gì, chỉ có thể âm thầm hi vọng ở trong lòng, Độc Cô Thiên Nhai có thể đến đây nhanh một chút, nhanh mang Mạc Yên đi.
Lúc này Độc Cô Thiên Nhai nghĩ đến Mạc Yên, lòng cũng nóng như lửa đốt.
Anh vốn muốn xuống núi để gặp Mạc Yên, thì lại đột nhiên nhận được tin bệnh mẹ của anh nguy kịch, anh không thể không quay ngược lại, ở trước giường mẹ, tự mình khám và chữa bệnh cho mẹ.
Trước đó không lâu, anh vội vã quay về, nhưng lại không giữ được mạng của ba, để cho ba anh buông tay thế giới này, chỉ để lại mẹ con hai người, toàn lực chống lại những đám người chú và anh em đang như hổ rình mồi muốn đoạt quyền.
May mà, mặc dù anh lưu lạc mấy năm ở bên ngoài, nhưng trước giờ chưa từng chặt đứt liên lạc về núi, mà ba anh cũng đã sớm chuẩn bị hết tất cả, tuy rằng ba anh trúng ám toán mà chết đi, nhưng người hỗ trợ dòng chính thống vẫn như cũ có khối người, bởi vì vậy mà những ông chú có lòng muốn gây rối mới không thể thực hiện được.
Hôm nay mẹ anh có chuyện, anh tuyệt đối không thể bỏ đi.
Anh biết, ở trong núi này che đậy hết tất cả tin tức với bên ngoài nên Mạc Yên mới không thể tìm thấy anh, nhất định sẽ rất lo lắng, nhưng so với bệnh của mẹ, quả thật Độc Cô Thiên Nhai không có cách nào buông xuống, chỉ có thể sai người đi thông báo cho Tiểu Tây trước, kêu cô chăm sóc cho Mạc Yên trước.
Anh nghĩ dù sao Mạc Yên đã có Tiểu Tây chăm sóc, nên nhất định sẽ không có chuyện gì.
Lại không nghĩ rằng, bây giờ anh buông lỏng, lại là kết quả làm cho anh hối hận suốt đời.
Thời tiết tháng chín cuối mùa thu ở Nam Cương không giống như ở thủ đô, ở đó cuối mùa thu thì đã lạnh, nhưng nơi này khí hậu thật ôn hoà, gió thổi nhẹ, rất là sảng khoái, rất hợp lòng người.
Một mình Mạc Yên lẳng lặng đi dọc trên đường lát đá, phơi mình dưới ánh mặt trời, hít thở bầu không khí tự do, rất tự nhiên sảng khoái đi về phía trước.
Cô không nhớ rõ đã bao lâu rồi tinh thần của mình chưa được tự do và nhàn nhã như hiện tại, vài năm trở lại đây, cô vẫn luôn cảm thấy rất áp lực, ép mình phải đi theo khuôn khổ của hoàn cảnh, làm quen với cuộc sống hoàn toàn khác xa lúc trước.
Cô của trước đây có thói quen rất nhàn hạ, luôn có thói quen được người chăm sóc.
Nhưng lúc bắt đầu thích ứng với thủ đoạn mạnh mẽ và cứng rắn của Nam Bá Đông, cô chỉ có thể mơ hồ làm theo ý của anh, cô không biết bản thân muốn làm cái gì, chẳng qua chỉ đơn giản vùi mình vào trong nỗi đau bị người vứt bỏ và mất đi đứa con, chỉ đơn giản muốn dời đi lực chú ý của bản thân mình, cô đơn thuần đến vô cảm mà sống.
Dần dần nhờ sự thúc đẩy của Nam Tinh, cô mới chính thức sống lại, dựa vào một cỗ bất lực bại bởi tinh thần của đứa nhỏ Nam Tinh này, nên cô mới kiên trì sống sót ở trên hòn đảo kia.
Cứ chậm rãi như vậy mà cuối cùng vẫn có một con đường cho cô đi.
Sai rồi! Chính xác mà nói, cô bị sự ép buộc của Nam Bá Đông chỉ dẫn đi về phía trước.
Ngẫm lại những kinh nghiệm khó khăn, Mạc Yên lại nhẹ nở nụ cười, cô thật sự như một đoá hoa được người nuôi dưỡng ở trong nhà kính, một gốc cây đã trưởng thành mặc cho mưa gió vùi dập trở thành cây đại thụ cao chọc trời.
Cô vừa nghĩ, vừa đi, hoàn toàn không phát hiện cô xinh đẹp tuyệt trần, ở dưới ánh mặt trời cô như một người đẹp được bao phủ bởi một tầng ánh sáng, rơi vào trong mắt của người khác, ghi vào trong