Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342167
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2167 lượt.
trẻ muốn đùa dai.
Cô có lưu lại một tờ giấy nhỏ cho bọn họ, nhưng khi Nam Bá Đông và Nam Tinh biết cô bỏ trốn thì nhất định cũng sẽ rất tức giận. Thân thể của cô vừa mới tốt lên thì cô lại dám cả gan làm bậy, bọn họ nhất định sẽ chỉnh cô.
Ngày thường thì cha con bọn bọ luôn che chở yêu thương cô như bảo bối, mùa hè thì sợ nóng, mùa đông thì sợ lạnh, cái gì cũng không để cho cô làm. Nếu không phải cô muốn làm chút chuyện vì Nam Tinh, thì có lẽ ban đầu ngay cả chức trợ lý của Nam Bác Thao cô cũng không được làm, lại càng miễn bàn đến những chuyện của sau này.
Cho nên giờ cô mới lén lút chạy trốn.
Hiện tại tập đoàn Nam thị có Nam Bác Thao trông nom, trước đó cô cũng đã có nói chuyện qua với Nam Bác Thao, ở bên kia cô tạm thời không cần phải bận tâm.
Nam Bác Thao nói, cô có thể toàn tâm toàn ý đi làm chuyện mà cô muốn làm, mà người làm cha này chưa bao giờ làm tròn trách nhiệm trong hơn hai mươi mấy năm qua có thể là hỗ trợ vững chắc nhất và có lực nhất cho cô.
Lúc tỉnh lại, kỳ thực trong lòng Mạc Yên có chút thương cảm và khổ sở, nhưng ngoài ra cũng có sự biết ơn rất lớn.
Cô đã từng mất đi, nhưng sau đó cũng đã tìm lại được rất nhiều sự yêu thương và hỗ trợ.
Có lẽ có một câu nói rất đúng, ông trời vì cô đóng một cánh cửa, nhưng ông cũng sẽ vì cô mà mở ra một cánh cửa khác, để cho cô có thể nhìn thấy bầu trời càng cao và càng xa.
Cô thật sự rất yêu người nhà của mình, thật sự hi vọng bọn họ có thể khoẻ mạnh, sống lâu, hạnh phúc và vui vẻ!
Mang theo sự khát khao và tình yêu, một mình Mạc Yên bước lên con đường đi Nam Cương.
Nam Cương ở trong sự hiểu biết của mọi người là một khu rừng rậm dày đặc, cổ xưa và huyền bí.
Mà Nam Cương ngoại trừ nổi tiếng khắp thế giới nhờ sự tuyệt đẹp nguyên sơ của phong cảnh, thì đó cũng chính là nơi có cổ độc làm nhiều người phải khiếp sợ.
Vì để tiết kiệm thời gian, trước đó Mạc Yên đã sớm bao một chiếc máy bay riêng của công ty hàng không, bay suốt đêm tới Nam Cương.
Tới gần Nam Cương thì mặt trăng trên bầu trời cũng đã xuống, Mạc Yên liếc mắt nhìn thấy hậu thế của Ngọc Long Tuyết Sơn nổi tiếng, thật sự là một con rồng lớn có màu trắng bạc.
Nghe nói, Ngọc Long Tuyết Sơn là thần rừng và cũng là một trong những nơi có người sinh sống tên là Tộc Nạp Tây. Trong cảm nhận của tất cả người Nam Cương ở Tộc Nạp Tây, Ngọc Long Tuyết Sơn là một bức tượng thần rừng thiêng liêng, mà thần hộ mệnh của bọn họ là "Tam Đoá" cũng chính là sự hoá thân của Ngọc Long Tuyết Sơn, vì vậy mà Nam Cương mới có một buổi lễ long trọng mỗi năm một lần gọi là "Lễ Tam Đoá".
Mà địa chỉ Độc Cô Thiên Nhai đưa cho Mạc Yên cũng chính là Ngọc Long Sơn Tuyết, tại trong khách sạn Linh Lung ở trấn Thúc Hà Cổ.
Từ xưa Nam Cương vốn đã rất đẹp, từ lâu Mạc Yên đã nghe qua tiếng tăm của nó, bây giờ cô lại đột nhiên nghĩ tới, trước kia bọn họ đã có rất nhiều kế hoạch, cô muốn cùng Tần Thiên Nham tới nơi này du lịch, nhưng mỗi lần đều bởi vì nhiệm vụ của anh hoặc anh phải tham gia tập huấn quân sự mà đến cuối cùng vẫn không thể đi du lịch theo kế hoạch, vẫn luôn làm cho cô không thể hoàn thành tâm nguyện.
Lúc Mạc Yên mệt mỏi đi tới Trấn Cổ thì trời cũng đã bắt đầu sáng.
Dẫm xuống sàn nhà bằng đá xanh, nhìn những từng đá mộc lâu kia, còn có một đám người mặc quần áo của dân tộc thiểu số, cảm giác có một hơi thở cổ xưa bay tới.
Mạc Yên là một du khách rất biết cách ăn mặc, cô mặc một thân quần áo thể thao màu đen, tóc buộc lên thành đuôi ngựa, mang một cặp kính, lưng đeo ba lô, tuyệt đối không thu hút ánh nhìn. Cô cũng đã hỏi vài người, thì cuối cùng cũng tìm ra được khách sạn Linh Lung theo như lời nói của Độc Cô Thiên Nhai.
Khách sạn này là một nơi không gây sự chú ý, nó nằm ở trong ngõ nhỏ.
Hai bên cửa chính được mở rộng nghênh ngang, Mạc Yên nhìn bốn phía rồi trực tiếp đi vào, đứng trong sân lại tiếp tục đánh giá hoàn cảnh của khách sạn Linh Lung, trong lòng hơi cảm giác có chút ngạc nhiên.
Cái khách sạn Linh Lung này, nếu bạn nhìn nó bằng ánh mắt đầu tiên thì nhất định sẽ không cảm thấy đây là một nơi kinh doanh có mưu đồ hoặc là một khách sạn muốn kiếm lời, bạn chỉ có một cảm giác, nơi này là một cái sân nhỏ của một nhà dân, là một Tứ Hợp Viện có kết cấu vô cùng đơn giản, chỉ có trên dưới hai tầng lầu, vậy xem ra cũng chỉ có dưới mười phòng. Nếu ở chính giữa sân không phải để bốn chữ "Khách Sạn Linh Lung" trên cửa chính, thì lúc này cô sẽ cho rằng mình đang đi nhằm vào nhà ai đó.
Mạc Yên giương giọng hỏi, "Xin hỏi có người không?"
Đối diện cửa chính lập tức có một giọng nói giòn tan ở bên trong vang lên, "Tới đây!"
Theo giọng nói vừa vang, rèm cửa chính được vén lên, có một cô gái tuổi mới hai mươi bước nhanh ra, nhìn thấy Mạc Yên đứng ở trong sân, cô liền ngẩn người, sau đó liền cười nói, "Xin chào! Xin hỏi có thể giúp gì cho cô?"
Câu hỏi rất lịch sự và rất khách sáo!
Mạc Yên đánh giá cô gái trẻ này, cô ấy đại khái tầm 1 mét 6, dáng người hoạt bát, đặc biệt là trước mặt của cô ấy có một bộ ngực 34D làm người ta phải nhớ kỹ, có một mái tóc ng