Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342164

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2164 lượt.

màn ảnh của người khác...
Không qua bao lâu, Mạc Yên liền cảm thấy trong người có một cổ hơi nóng muốn bốc hơi, còn ra rất nhiều mồ hôi.
Cô ngước mắt nhìn xung quanh, muốn tìm một nơi nghỉ chân, liếc mắt một cái liền nhìn thấy ở phía trước nhà hàng tây rất đẹp, thì liền nhanh chân đi tới.
Đẩy cửa đi vào, cô liền nghe được tiếng chuông gió vang nhỏ, một cô gái trẻ tuổi mặc đồng phục tới chào đón, lễ phép cười nói, "Chào mừng quý khách! Có thể ngồi chỗ nào cô muốn!"
Mạc Yên nhìn thoáng quanh bốn phía, phát hiện ở nơi này đã có mấy bàn được khách ngồi, ở trên người của bọn họ cũng mặc đồ thể thao như cô, vậy thì chắc là du khách rồi.
Khi mấy vị khách nghe thấy tiếng chuông ở cửa, họ theo bản năng nhìn về hướng đó.
Khi nhìn thấy khuôn mặt mỉm cười xinh đẹp tuyệt trần của Mạc Yên như không mang theo nhân gian khói lửa, tất cả đều nhìn cô ngơ ngác, hồi lâu sau vẫn thẫn thờ.
Mạc Yên đã sớm hình thành thói quen khi người nhìn chằm chằm cô, cô làm như không có việc gì đi tới bàn gần cửa sổ, kêu một ly trà sữa và hai miếng bánh ngọt nổi tiếng ở đây, ngồi lẳng lặng ở nơi đó, nhớ lại tâm sự của cô, hoàn toàn không có chú ý tới có mấy vị khách đang nhìn cô xì xào bàn tán.
Mắt thấy đã uống xong một ly trà sữa, Mạc Yên liền đứng dậy, nhưng có một nhân viên phục vụ nói đã có một vị khách khác thanh toán hoá đơn dùm cô rồi.
Theo ngón tay của nhân viên phục vụ nhìn qua, đối diện Mạc Yên bày ra ba khuôn mặt đẹp trai, trẻ tuổi, tinh thần phấn chấn và bồng bột, trên mặt của bọn họ mang theo một tia kích động và chờ mong, con ngươi đen bóng loé lên tia sáng như con chó muốn lấy lòng chủ nhân.
Mạc Yên hơi có chút kinh ngạc, cười với bọn họ, rồi đi tới, "Cảm ơn các người đã mời! Tôi còn có việc, tôi đi trước đây."
Nói xong, cô xoay người đi ra cửa, đi về hướng khách sạn Linh Lung.
"Chị, chị chờ một chút!"
Nghe thấy ở phía sau có tiếng kêu, Mạc Yên dừng bước lại, nhìn ba người thanh niên đuổi theo, ba khuôn mặt tươi cười đẹp trai như ánh mặt trời của thanh xuân, song cũng là ánh mắt nóng bỏng, làm cho cô tự nhiên sinh ra một loại thân thiết như có em trai.
Vì thế cô cũng cười với bọn họ, "Còn có việc gì sao?"
Trong đó có một anh bạn có đôi mắt đào hoa mang theo một tia cầu xin hỏi, "Chị à, em tên là Lộ Quy Hàng, đây là Cao Tuyển, đây là Lôi Đình, chị là dân bản xứ sao? Chúng em có thể làm quen với chị hay không?"
Mạc Yên lắc đầu, "Không! Chị không phải là dân bản xứ, chị chỉ tới đây có chút việc. Ba em trai này, gặp nhau cần gì phải từng quen biết, nếu chúng ta có duyên thì sẽ gặp lại thôi, chị đi trước!"
Chẳng qua cô chỉ đơn thuần không muốn chọc lấy phiền toái thôi.
Đi được vài bước, thấy Lộ Quy Hàng còn muốn đuổi theo, Mạc Yên lạnh lùng xoay đầu lại, trên mặt không mang theo tia cười, mặt trầm xuống cảnh cáo bọn họ, "Các em đừng đi theo chị nữa! Chị thật sự còn có việc!"
Không nghĩ tới tuỳ hứng ra cửa lại có thể đụng phải mấy đứa trẻ đơn thuần như vậy, khó trách bọn họ nói tới Nam Cương rất dễ gặp được những người bạn, chỉ tiếc là cô không thích, lại càng không có hứng thú quyến rũ đám nhóc này.
Mạc Yên không quay đầu lại, trực tiếp đi về khách sạn Linh Lung.
Còn chưa tới khách sạn thì đã thấy có một bóng dáng ở xa, là Tiểu Tây đang đứng trước cửa nhìn xung quanh.
Tiểu Tây vừa thấy Mạc Yên trở về, không đợi cô mở miệng thì đã cười chào đón, "Mạc tiểu thư, cô đã trở về rồi! Chúng tôi đang chờ cô trở về ăn cơm."
Mạc Yên nghe cô ấy nói đang đợi mình, thì có chút kinh ngạc, "Sao các người không ăn trước đi?"
Tiểu Tây cười nói, "Cô là khách quý của chúng tôi, cô chưa trở về thì làm sao chúng tôi có thể ăn trước đây? Mau, mau vào thôi, ba mẹ và chị tôi đều đã ở đây, đều đã là người một nhà rồi."
Lúc Tiểu Tây vén màn để vào nhà chính, Mạc Yên nhìn thấy ở trước bàn trong nhà chính có hai người nam nữ trung niên đang ngồi, ngoài ra còn có một vị đó chính là người đẹp thời thượng mà cô đã gặp lúc đi ra cửa.
Giữa phòng có một cái bàn tròn rất lớn, trên bàn bày các món ăn có đủ hương sắc và vị, nhưng vẫn chưa có người động đũa. Mạc Yên gật đầu với bọn họ, ngượng ngùng cười xin lỗi, "Thật ngại quá, tôi không nghĩ các người sẽ chờ tôi ăn cơm, thật xin lỗi vì để các người đợi lâu."
"Không có việc gì! Mau tới đây, Mạc tiểu thư ngồi đây này!"
Tiểu Tây kéo Mạc Yên vào ngồi cùng, sau đó vì cô mà giới thiệu, "Người này là ba tôi, còn người này là mẹ tôi, còn người đẹp ngồi kia là chị gái tôi, Trình Khuynh Nam."
Sau đó, Tiểu Tây lại giới thiệu Mạc Yên cho ba mẹ và chị gái mình, "Ba mẹ, chị, đây là Mạc Yên tiểu thư, bạn của anh Độc Cô."
Ba Trình và mẹ Trình đều ăn mặc quần áo của dân tộc thiểu số ở Nam Cương, màu da có chút đen, bọn họ vừa thấy bộ dáng của Mạc Yên xinh đẹp như tiên, khí chất thì cao quý làm cho mọi người không dám đến gần, họ có chút mất tự nhiên đứng dậy, cúi đầu chào Mạc Yên, "Mạc tiểu thư, xin chào."
Mạc Yên bị bọn họ làm bất ngờ, ngại ngùng đứng dậy, cũng nhanh cúi chào bọn họ, "Chú, dì, hai người quá khách khí rồi!"
Ngược lại Trình K


Polaroid