Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta
Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341949
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1949 lượt.
bốn tháng rồi. Nếu ngốc tiếp, ba mẹ anh vì anh bất hiếu mà trách tội tôi rồi."
Tai Tần Thiên Nham rất thính, nghe được lời cô vừa nói, mắt lập tức sáng lên, "Không có đâu, anh đã xin phép về việc này rồi, ba mẹ anh đã nói anh nhất định phải chăm sóc em và con trai cho thật tốt. Ngay cả ông nội cũng đã lên tiếng, nếu anh không mang cháu dâu nhỏ và cháu cố về cho ông, ông sẽ không cho anh bước vào cửa."
Mới đầu Mạc Yên bất quá cũng chỉ cho rằng anh nói cho có vậy thôi, nên cũng không để ý anh.
Nào biết ngày hôm sau liền nhận được điện thoại của ông cụ Tần, sau khi chào hỏi thì câu đầu tiên nói là, "Tiểu Yên nhi, ông nội đã lâu rồi không có gặp con, chừng nào con có thời gian rãnh đến thăm ông nội đây?"
"Ông nội Tần, có cơ hội con nhất định trở về thăm ông."
Ông cụ Tần thở dài một tiếng, "Con bé này, nghe một chút, lâu không gặp mà nói chuyện xa cách và qua loa như vậy. Ài, ông nội cũng đã già rồi, gặp các người cũng không còn bao lâu nữa đâu!"
Nghe được lời nói của ông cụ Tần, Mạc Yên không khỏi nghĩ tới Nam Bá Đông, không biết anh ở dưới đó có cô đơn hiu quạnh hay không? Có phải đã uống canh Mạnh Bà rồi đã đi đầu thai hay không?"
Cô thật sự hi vọng, đời sau của Nam Bá Đông, có thể có một người phụ nữ yêu thương anh, cho anh một gia đình hạnh phúc và ấm áp.
Cô nhớ đi nhớ lại liền thất thần rồi.
"Này Mạc Yên, Mạc Yên, làm sao lại không nói chuyện? Có phải ghét ông nội dài dòng quá hay không?"
Nghe được đầu bên kia có tiếng gọi vội vàng, Mạc Yên liền thu lại cảm xúc buồn bã của mình, cố gắng làm cho giọng nói vui vẻ lên, "Ông nội, con nói thật đấy, hiện tại đứa nhỏ vẫn còn quá nhỏ, chờ Tiểu Dương lớn hơn chút nữa, con sẽ trở về thăm ông có được chưa?"
Ông cụ Tần tươi cười rạng rỡ, "Được được được, ông sẽ ở đây chờ các con trở về! Ài, ông đã xem tấm ảnh của tiểu bảo bối rồi, thật là muốn ôm một cái, hôn một cái nha. Các con phải trở về nhanh một chút, đừng để ông già này chờ quá lâu."
Năm đó ông cụ Tần cũng cực kỳ yêu thương cô, bây giờ lại nghe trong lời nói
Của ông có chút tha thiết quấn quýt lấy mình, lại mang theo một chút mùi vị vô lại làm nũng. Mạc Yên không nhịn được nhẹ nhành vểnh môi, “Được ạ, ông nội chờ Tiểu Dương qua sáu tháng, con sẽ dẫn bé về nước một chuyến có được không?”
“Vậy thì cứ như vậy đi!”
“Được ạ ông nội, tạm biệt!”
Ông cụ Tần thỏa mãn cúp điện thoại, Lương Mộc Lan ngồi ở một bên lập tức khẩn trương hỏi, “Ba, sao rồi? Yên nhi nói như thế nào?”
Tần Kiến Quốc ở một bên cũng duỗi thẳng cổ, chờ ông cụ trả lời.
Cháu trai đều đã sinh mấy tháng rồi, mà bọn họ cũng chỉ có thể nhìn hình ở tr điện thoại mà thôi. Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn đến đứa nhỏ da trắng nõn nà này, tr đầu của bọn họ liền một mảnh hừng hực, hận không thể lập tức vọt tới Luân Đôn, cướp đứa nhỏ về ôm một cái.
Ông cụ Tần liếc bọn họ một cái rồi than khé, “Nói chờ đứa nhỏ qua sáu tháng thì sẽ ôm bé về đây một chuyến.”
Trên mặt Lương Mộc Lan hiện lên một tia thất vọng, “Chẳng lẽ yên nhi còn chưa chịu tha thứ cho Thiên Nham sao? Thiên Nham vì con bé, ngay cả tôi là mẹ nó mà trước đó có ý kiến với con bé, nó cũng chỉnh tôi. Thiên Nham vì con bé làm nhiều như vậy, tại sao con bé vẫn không thấy cảm kích chứ?”
Ông cụ Tần quát mạnh một tiếng, “Cô câm miệng lại cho tôi đi! Cô cho rằng hố gì cũng có thể dễ dàng vượt qua sao? Về sau cô an phận một chút cho tôi, đừng có mù quáng. Thiên Nham nó biết phải làm gì, tôi tin nó, một ngày nào đó nó nhất định sẽ mang được Mạc Yên và đứa nhỏ về.”
Bị ông cụ Tần quát một tiếng, Lương Mộc Lan cũng không dám lên tiếng nữa.
Nói thật trước đó bà chưa từng nghĩ tới, con trai của bà có năng lực lớn như vậy, thế mà có thể làm cả thủ đô này chấn động một phen.
Bây giờ sự kiện của lý băng dẫn đến đấu tranh, kết quả cuối cùng chẳng những Thủ trưởng Nhất Hào bị ăn thiệt thòi, lại còn làm cho vô số cán bộ ở tr thủ đô, khi nghe đến ba chữ tần Thiên Nham thì sợ như sợ cọp.
Mà sau khi bà bị chỉ định được điều tra rõ, nhưng lại không có cơ hội trở lại chức vụ như ban đầu.
Tuổi bà thì cũng lớn rồi, nên cứ như vậy mà bị hạ chức luôn!
Trải qua hỏi thăm sau đó bà mới biết được, bà bị hạ chức thì ra là do con của bà làm. Tần Thiên Nham thế mà lại chạy lên tới tận chỗ cấp trên nói tuổi mẹ anh đã lớn, nên cần phải về hưu, nên cần phải ở nhà vui chơi cùng con cháu. Anh không muốn bà già rồi mà còn phải làm việc cực nhọc.
Lời này người khác nghe xong thì cảm thấy đứa con trai này rất hiếu thảo.
Nhưng Lương Mộc Lan lại biết, con trai đây là đang muốn đả kích bà.
Đến lúc này, Lương Mộc Lan mới biết được, con trai của mình thậm chí có năng lực lớn như vây, vậy mà lại có thể chỉ huy viên chức so với bà còn cao hơn, nghe theo anh mà làm việc.
Mà điều khiến bà cảm thấy đau lòng nhất chính là, con trai vì Mạc Yên thật sự có thể nói là hoàn toàn bị ma nhập.
Nhưng bà là mẹ ruột cảu anh nhà, bà vì anh không tiếc đi tạo lập mối quan hệ với thủ trưởng lý. Mặc dù bà đã đánh giá sai năng lực của anh, nhưng bà làm như vậy không phải vì muốn anh t