Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342123

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2123 lượt.

ốt hơn sao?
Nhưng anh đã làm gì chứ?
Chẳng những mượn cơ hội hung hăng đả kích dòng họ nhà họ Lý, thậm chí ngay cả bà là mẹ anh mà cũng phải bị chịu tội liên quan, anh cũng quá nhẫn tâm, cũng quá tàn nhẫn rồi.
Thật đúng là có vợ thì quên luôn mẹ!
Lương Mộc Lan có một khoảng thời gian dài mà vẫn chưa hồi phục sau trận đả kích đó.
Mãi cho đến khi Mạc Yên sinh đứa nhỏ, biết được đứa nhỏ là cháu trai nhà mình cũng biết được Mạc Yên và Nam Bá Đông chưa từng có quan hệ, cô vẫn như trước thuần khiết và tr sạch. Lương Mộc Lan cũng bắt đầu phải tỉnh lại hành động của chính mình.
Bà nhớ tới trước kia đối với Mạc Yên có đủ loại cái nhìn không tốt, tr lòng cũng tự nhiên sinh ra một tia hổ thẹn. cảm thấy lòng dạ mình thật sự quá nhỏ và xấu xa, tr lòng cũng có ý tứ muốn cùng Mạc Yên xin lỗi.
Nhưng Mạc Yên vậy mà không chịu quay về!
Lương Mộc Lan đối với con trai vẫn luôn rất tin tưởng, bà vốn tưởng rằng con trai vì Mạc Yên mà làm nhiều như vậy, vì cô không tiếc đem hết tòa lực, tha toàn bộ quan chức lớn nhỏ ở thủ đô này vào cuộc.
Ngay cả người ở tr thủ đô đùa giỡn cúng nói tần Thiên Nham thật đúng là giận đỏ cả mặt vì người đẹp.
Bà nghĩ nếu Mạc Yên bằng lòng vì con trai mình mà sinh đứa nhỏ, vậy dỗ một chút thì sẽ trở về.
Nhưng bà đâu nghĩ tới, như Mạc Yên dịu hiền vậy mà cũng bướng bỉnh như vậy. Thiên Nham cũng đã qua đó mấy tháng rồi vậy mà Mạc Yên vẫn chưa hồi tâm chuyển ý.
Phải chờ đứa nhỏ qua sáu tháng, vậy thì cũng phải chờ mấy tháng nữa rồi! Bà thật sự cảm thấy sống một ngày mà như một năm.






Đừng nhìn Tần Thiên Nham bình thường luôn đối với Mạc Yên ngàn ý trăm thuận, nhưng đúng lúc đụng phải khi Mạc Yên thật sự quá cứng đầu và không hiểu chuyện, anh vẫn sẽ bày ra bộ dáng bá đạo của đàn ông, mặt trầm xuống, chợt nhíu mày, lúc khẽ trừng mắt thì sẽ có đủ lực làm người sợ hãi.
Ví như vào lúc này, đứa nhỏ cần phải đi bệnh viện để kiểm tra, nhưng Mạc Yên lại sống chết không cho anh đi theo, cứ muốn một mình mình mang đứa nhỏ đi. Mặc cho Tần Thiên Nham khuyên can như thế nào, cô vẫn cứng miệng, cô nóng nảy vẫn bảo anh nên nhanh chóng trở về nước đi, đừng ở đây làm cô chướng mắt.
Thật ra Mạc Yên đang rất sợ, trong lòng đang rất giận mình.
Cô cảm thấy kể từ ngày sinh con cho tới bây giờ, tình cảm của mình đối với Tần Thiên Nham dường như đang từ từ sống lại, cứ để anh tiếp tục giả ngốc thì cô thật sự gánh không được công sức quấn lấy và sự ỷ lại mạnh mẽ vào anh. Mà anh cũng rất có kiên nhẫn từ từ chơi với cô, sớm hay muộn thì cô cũng sẽ dựng cờ trắng đầu hàng.
Mỗi lần như thế này, cô thường nhớ tới vết thương kia, cô cảm thấy rất sợ. Nếu như lại quay về với anh, có phải cô sẽ giẫm lên vết xe đổ một lần nữa hay không?
Mi mắt anh vẫn dày như vậy, mắt anh vẫn đen bóng và thâm thuý như vậy, mũi của anh cũng vẫn thẳng tắp như vậy.
Năm tháng vô tình, ngoại trừ làm cho bề ngoài của cả người anh càng thêm trưởng thành và chững chạc, dường như cũng chưa từng vạch xuống những dấu hiệu già nua ở trên mặt anh, ngược lại càng thêm hấp dẫn.
Trên người anh chung quy cũng vẫn mang theo khí chất bá vương bẩm sinh, còn có sự lạnh lẽo và kiên cường của quân nhân đã dưỡng ra từ lúc còn trẻ. Nhìn một cái, chỉ cần khuôn mặt tuấn tú đó trầm xuống, môi mỏng bĩu lại, cái loại nghiêm túc này, cái loại rét lạnh bức người này lập tức ùa tới.
Cô biết thủ hạ của anh đều sợ anh đến chết, ngay cả bọn người Tiếu Trần và Đồng Tranh cũng không dám làm càn ở trước mặt anh.
Nhưng cô không sợ anh, cô bắt chẹt uy hiếp của anh, ăn sạch anh.
Mà Tần Thiên Nham cũng rất dung túng cô, ở trước mặt cô vẫn biểu hiện mềm nhũn, mặc cho cô xoa nắn.
Nhưng hôm nay, anh chính là bị cô bức tới nóng giận, người phụ nữ nhỏ này, lâu rồi không bị thu thập, liền ngay cả cần phải có chừng mực cũng quên rồi!
Nhìn thấy đáy mắt của Tần Thiên Nham toả ra sương mù dày đặc, vẻ mặt hổn hển, Mạc Yên liền liên tưởng đến con mèo đen xù lông ở trên TV. Cô cảm thấy lúc này Tần Thiên Nham với nó rất giống nhau, cô nhịn không được liền \'phốc\' bật cười ra tiếng.
Cô cười làm cho Tần Thiên Nham khó thở, tản mát ra ngoài toàn bộ.
Nhìn bộ dáng mềm mại tươi cười của cô, dụ hoả đã được kiềm nén hơn một năm của Tần Thiên Nham trong nháy mắt vọt nóng lên.
Lúc Mạc Yên còn chưa kịp phản ứng, anh đã hoá thành sói, trong nháy mắt nhào tới, thân hình cường tráng bao vây cô ở dưới thân, thật sự đè ép cô.
Mạc Yên cảm thấy đầu cô \'ông\'một tiếng nổ tung, xấu hổ và giận dữ đến đỏ bừng cả mặt, "Tần Thiên Nham, anh đứng lên cho tôi, anh vô lại..."
Cô vừa mới mắng được một câu, toàn bộ lời nói tiếp theo đều bị anh nuốt ngược vào miệng, rốt cuộc nói không lên được một chữ.
Cảm giác môi mình truyền tới đau đớn, Mạc Yên trực tiếp kêu lên hu hu.
Nụ hôn của người đàn ông này, hung mãnh không giống người, mà lại càng giống thú hơn. Cô liều mạng nghiêng đầu, kháng nghị hành động thổ phỉ của Tần Thiên Nham.
"Hu hu hu..."
Người đàn ông này thật sự quá đáng