Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341996

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1996 lượt.

gười mà Tần Thiên Nham yêu nhất, hạnh phúc của cô còn rất mờ mịt và hư vô. Những vui vẻ và hạnh phúc đã từng có như từng cái bóng bóng hạnh phúc, chỉ cần người nhẹ nhàng đâm một cái, liền biến mất không tung tích.
Anh gieo mầm móng hận thù ở trong lòng cô, và cũng đã phá hủy đi cây giống hạnh phúc của cô rồi.
Cho nên, cô rất hận anh!
Mà điều làm cho cô biết ơn anh là lúc cô yêu cầu cần hít thở không khí mới mẻ, anh lại cung cấp cho cô một hoàn cảnh mới mẻ, để cho cô có thể hít thở dưỡng khí, lại còn để Nam Tinh ở lại bên cạnh mình, làm cho tâm đã chết của cô sống lại một lần nữa.
Hai năm nay, điều mà cô nghĩ đến nhiều nhất chính là tình yêu là gì? Hận là gì? Cô đã từng mất đi cái gì? Cô lại có được cái gì? Vậy hiện tại, cô đang có những gì diễn?
Câu trả lời thì lại rất cay nghiệt và vô tình, nhưng đại đa số những người đã trải qua đều biết, cô mất đi chính là sự thanh thuần và mỹ mãn khi còn trẻ, còn lấy lại được chính là sự trưởng thành, hiểu đời và lạnh nhạt.
Hiện tại, thứ cô có chính là tình thân. Thứ tình thân mà cô có từ cha mẹ, anh trai, và Nam Tinh.
Chỉ có tình thân mới có thể tồn tại mãi mãi, mới có thể làm lòng người ấm áp, mới có thể làm lòng người sau khi chết đi còn có thể sống lại lần nữa.
Tình yêu là gì?
Lúc nó nồng nàng thì như hoa mùa hè sáng rực rỡ.
Nhưng lúc mất đi, nó như gió thu vô tình cuốn hết lá vàng đi.
Lúc yêu, nó có thể làm lòng người say mê.
Lúc mất đi thì làm lòng người thống khổ đến không chịu được.
Hôm nay cô yêu người nào? Hận người nào? Cô đều không muốn suy tính nữa, cô chỉ muốn bình tĩnh, an ổn mà sống tiếp.
Nhưng khi Nam Bá Đông đứng trước mặt cô, cô cũng đã tinh tường nhân thức được, cuộc sống yên bình của cô trong hai năm sống trên hòn đảo nhỏ này đã muốn chấm dứt.
Cô---nhất định phải đưa ra sự lựa chọn của mình! Hơn nữa còn phải là sự lựa chọn cho khuôn mặt mà cô đã từ chối!
Thứ nhất, cô phải chữa khỏi gương mặt này.
Thứ hai, cô phải rời đi hòn đảo nhỏ này, bước chân nặng nề tiến về Trung Quốc.
Cô đều không có sự lựa chọn về hai chuyện này. Người sống nhờ gương mặt, cây sống nhờ vỏ. Cũng chỉ có hòn đảo thưa thớt người này, cô mới có thể tuỳ tiện mà sống. Nếu như quả thật cô phải sống ở một chỗ đông người, làm sao cô vẫn có thể thản nhiên như bây giờ?
Cô biết cô nhất định là không thể! Nếu để cho ba mẹ và anh trai nhìn thấy bộ dạng bây giờ của cô, bọn họ nhất định sẽ đau lòng chết mất thôi. Coi như là vì bọn họ, cô nhất định phải chữa khỏi gương mặt này.
Tuỳ tiện sống phóng túng trong hai năm như vậy là đủ rồi!
Tay lạnh như băng của cô đột nhiên bị người cầm thật chặt, ấm áp như vậy, nhu thuận như vậy thì chỉ có thể là Nam Tinh thôi!
Mới vừa nãy Mạc Yên còn có sắc mặt đau buồn, trong nháy mắt lại khôi phục sự yên tĩnh, nâng lên một tia cười yếu ớt, nhìn về phía hình dáng càng ngày càng tuấn tú mới bảy tuổi của Nam Tinh, "Tiểu Tinh, sao con lại tới đây?"
Nam Tinh nhìn cô cười, chớp cặp mắt lam xinh đẹp và ngây thơ, "Con đi tới phòng của mẹ lại tìm không được mẹ, nên con đoán rằng mẹ nhất định đang ở chỗ này thương xuân thu buồn rồi!"
Mạc Yên lại thấy buồn cười, "Con tiểu gia hỏa này, con biết thương xuân thu buồn là như thế nào sao? Thật là chỉ biết nói lung tung!" Sau đó cô liền sờ đầu bé dịu dàng hỏi, "Con tìm mẹ có chuyện gì sao?"
Nam Tinh lôi kéo cô ngồi xuống một băng ghế nhỏ, nhẹ nhàng tựa đầu trên người của cô, "Con nghe ông ta nói, chờ đến khi chữa khỏi mặt của mẹ, chúng ta sẽ phải rời khỏi nơi này. Ông ta còn nói muốn dẫn chúng ta trở về nhà họ Nam, muốn cho con nhận tổ quy tông."
Mạc Yên biết, ông ta ở trong miệng của Nam Tinh chính là Nam Bá Đông.
Anh muốn dẫn bọn họ trở về nhà họ Nam sao?
Phong Hành từng nói qua với cô, những người ở nhà họ Nam đều rất hung tàn độc ác như sói lang cắn máu, không có một người nào là tốt, vậy tại sao Nam Bá Đông lại muốn trở về? Anh mang theo cô và Nam Tinh cùng trở về rốt cuộc là muốn làm gì? Cô cũng không hề nhận ra, chẳng qua anh chỉ muốn Nam Tinh có thể đơn giản nhận tổ quy tông mà thôi.
Trong lời nói của Nam Tinh lộ ra một tia không tình nguyện như vậy. Mạc Yên biết Nam Tinh cũng như cô, tình nguyện sống nương tựa lẫn nhau ở nơi này, cũng không muốn đi ra ngoài sống cuộc sống người lừa ta gạt mà bé đã từng trải qua.
Cô ôm nhẹ lấy Nam Tinh, hai tròng mắt đen nhánh bỗng hiện lên một tia sáng, "Tiểu Tinh, con không muốn trở về nhà họ Nam cùng với ba con sao?"
Nam Tinh chợt nhìn cô, con ngươi thoáng hiện qua một tia sáng hưng phấn, "Ý mẹ là....?"
Mạc Yên vừa nghe giọng điệu của bé, cũng biết với sự thông minh của bé thì đã hiểu ý cô rồi. Một tay cô ôm lấy Nam Tinh đang ngồi bên người đặt ngồi trên đùi cô, cùng đối mặt với cô, Nam Tinh cũng ngay lập tức thuận theo ôm lấy cổ của cô, cười ngọt ngào với cô, hai mẹ con hiểu ý cùng cười một tiếng.
Mạc Yên chìa hai tay ra, nâng khuôn mặt tuấn tú của bé, thân mật dựa vào trán bé, chớp cặp mắt mê người của mình nhìn bé. Cô như là tội phạm đang lường con nít, mê hoặc Nam Tinh, "Đến lúc đó h