Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341991

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1991 lượt.

iện hữu khí tức đàn ông của anh khắp nơi.
Trải qua hai năm thông qua miệng của Phong Hành, Mạc Yên đối với sự hiểu biết về Nam Bá Đông cũng khắc sâu một chút. Cô không phải không thừa nhận, Nam Bá Đông chính là một người đàn ông dám làm dám chịu, dám yêu dám hận.
Những thủ hạ của Nam Bá Đông đối với anh đều thề chết trung thành. Anh nói một câu, thủ hạ nhất định hoàn thành trăm phần trăm.
Nghe Phong Hành nói, trải qua hai năm nay, anh bày mưu nghĩ kế, tập đoàn Kinh Vũ của anh đã muốn trở thành cái tên làm kinh động toàn thế giới.
Lúc tâm tư cô đang hoảng hốt, tiếng gầm rú của phi cơ từ xa đến gần.
Nhìn thấy chiếc phi cơ quen thuộc đáp trên hòn đảo nhỏ, sau đó mọi người trên đảo long trọng chào đón, từ miệng khoang máy bay có một người đàn ông sãi bước khí vũ hiên ngang đi ra.
Mạc Yên than nhẹ một tiếng, người nên thấy, vẫn phải thấy thôi!
Rất nhanh, cô liền nghe được cửa phòng vang lên tiếng vang nhỏ, nhưng cô vẫn không có xoay người.
Thật sự bây giờ cô không biết nên đối mặt với người đàn ông này như thế nào.
Cảm giác được anh từng bước tiếp cận, tim Mạc Yên đập dồn dập, lại theo đó có phần nóng nảy.
Lúc cô muốn lấy hết dũng khí để quay lại, một đôi cánh tay dài từ phía sau duỗi tới, dịu dàng ôm phía trước cô, cánh mũi ngửi thấy hơi thở quen thuộc của Nam Bá Đông, trong nháy mắt thân thể của Mạc Yên căng chặt hết mức.






Rõ ràng là đã hai năm cô chưa gặp người đàn ông này, rõ ràng cô và anh chỉ sống chung trong một thời gian ngắn, nhưng hơi thở bá đạo nồng đậm trên người đàn ông của anh lại làm cho cô nhớ kỹ đến rõ ràng.
Thấy thân thể cứng ngắc của cô không nói lời nào, khoé môi của Nam Bá Đông gợi lên một tia cười yếu ớt, vô cùng thân mật đặt nhẹ cằm mình lên đỉnh đầu của cô. Dùng giọng nói khó có được vẻ dịu dàng mang theo cưng chìu hỏi, "Thế nào? Cũng đã qua hai năm rồi, em vẫn không muốn nhìn thấy anh sao?"
Mạc Yên chậm rãi kìm nén quyết tâm giữa tâm tình phức tạp, nhàn nhạt nói, "Buông em ra!"
Nam Bá Đông làm như không nghe thấy, nhẹ nhàng chuyển môi qua bên tai của cô, tiếp tục dùng giọng nói hùng hậu trầm thấp kia quyến rũ cô, "Lâu như vậy không gặp em, để cho anh ôm em một chút không được sao? Dù sao...anh cũng là chồng trên danh nghĩa của em đấy, Nam phu nhân!"
Nam phu nhân ?
Anh đang tức giận!
Mạc Yên có thể nhìn thấy tâm tình của anh không được tốt, nhưng mà cô cũng không muốn quan tâm! Anh càng mất hứng, cô lại càng vui vẻ.
Ánh mắt sắc bén của Nam Bá Đông mang theo tia lạnh lùng bắn thẳng tới trên mặt của cô. Nhìn thấy trên má trái của cô có vết sẹo chồng chéo ửng hồng, anh lại cảm thấy rất đau lòng.
Trong lòng đang phát hoả, cũng từ từ hạ xuống .
"Tại sao không để Độc Cô Thiên Nhai chữa lành cho gương mặt của em?" Anh có chút đau lòng vuốt lên.
Mạc Yên nghiêng đầu né tránh tay của anh, con mắt rủ thấp xuống, lạnh lùng trả lời, "Cứ như thế này cũng tốt!"
Mày rậm của Nam Bá Đông nhăn lại, cô đối với anh tránh né và e sợ còn không kịp như trong lòng anh đang cắm một cây gai, làm cho anh vô cùng không thoải mái.
Đồng tử của anh híp lại, đưa tay nâng cằm cô lên, buộc cô phải ngước mắt nhìn thẳng anh, sau đó anh dùng giọng nói vô cùng nghiêm túc mang theo một tia trách mắng nói, "Mạc Yên, anh không thích tinh thần sa sút này của em!"
Trong lòng Mạc Yên rùng mình, mâu quang lại lạnh lùng, "Đó là tại anh không thấy điểm tích cực của em mà thôi!"
Nam Bá Đông lạnh lùng cười một tiếng, "Chữa khỏi khuôn mặt của em cho tốt, anh liền tin em đang rất tích cực!"
"Anh tin hay không cùng em có quan hệ gì?" Giọng nói của Mạc Yên mang theo một tia kháng cự thê lương, hai đồng tử có chút thống khổ, đôi môi có chút run rẩy.
Anh đang ép buộc cô phải đối mặt với chuyện này, bất kể có là quá khứ hay tương lai .
Nam Bá Đông nghiêm mặt, giọng nói lại có thêm mấy phần nghiêm khắc, "Mạc Yên, em nên biết, anh giao Nam Tinh cho em là tại vì anh tin em có thể vượt qua quá khứ, sống tiếp với một tương lai xuất sắc. Anh cũng tin rằng em có thể cho Nam Tinh một mái nhà tốt, nhưng anh...thì lại không thể! Hai năm trước, anh không thể đồng ý với em, nhưng bây giờ anh có thể nói, em có bao nhiêu năng lực, anh đều có thể cho em bấy nhiêu võ đài! Chỉ cần em có khả năng! Anh không hy vọng em cô phụ sự mong chờ của anh đối với em!"
Nhìn thấy trên gương mặt tuấn tú kia của anh hiện ra sự khẳng định và nghiêm túc, đột nhiên Mạc Yên cảm thấy lỗ mũi chua xót, chợt đẩy anh ra, xoay người chạy ra ngoài.
Cô chạy lên sân thượng, từ chỗ cao nhất ngắm nhìn phương xa.
Chỉ có đứng ở chỗ cao nhất, nhìn biển rộng mênh mông và núi nhỏ chập chùng kia, nơi thiên nhiên nguy nga lộng lẫy này, cô mới cảm giác được mình thật nhỏ bé, và tâm tình của mình cũng dần dịu xuống.
Đối với Nam Bá Đông, cô có rất nhiều sự oán hận, nhưng cũng có một phần biết ơn.
Cô hận người đàn ông này vô tình phá hủy đi hạnh phúc và sự bình yên của cô, anh làm cho cô hiểu rõ sự tàn nhẫn là gì. Thì ra cô không phải là n


Disneyland 1972 Love the old s