Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342023
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.
t tài khoản cho em ở ngân hành Thuỵ Sĩ, cho dù anh sống hay chết, khoản tiền kia của anh đều cho em. Anh hi vọng xem như không có anh, không có Tần Thiên Nham, hay bất cứ một người đàn ông nào, Mạc Yên của anh cũng sẽ sống rất tốt!"
Mạc Yên thật vất vả mới ngừng khóc, thì nước mắt giờ lại chảy xuống ào ào.
Nam Bá Đông cảm thấy trước ngực ướt nhẹp, tim của anh đập nhanh như tiếng vang của sấm.
Anh dịu dàng nâng mặt của cô lên, nhìn thấy vệt nước mắt giàn giụa của cô, đáy mắt tràn đầy thương tiếc, "Yên nhi, cô bé ngốc..."
Anh cúi đầu hôn xuống, mang theo thương tiếc, yêu thương và một loại thần thánh, từng chút từng chút như hôn môi của nữ thần, hôn qua mỗi tấc da thịt của cô.
Khi nụ hôn nóng bỏng của anh hạ xuống, cả người Mạc Yên lạnh một trận, rồi lại nóng, nhẹ nhàng run rẩy.
Cô trốn tránh nụ hôn của anh, nhưng anh lại kiên nhẫn dụ dỗ cô, không nóng nảy, từng chút cậy mở môi của cô, rất có kiên nhẫn tiếp tục đánh công kiên* từng chút làm cho cô mỗi bước lùi chân đến khi quân lính tan rã.
*Đánh công kiên: tiến công tiêu diệt quân địch phòng ngự có công sự kiên cố bằng binh lực, hoả lực mạnh.
Lúc cảm giác được bản thân không thể kháng cự lại sự dịu dàng của anh, nước mắt của Mạc Yên lại chảy xuống.
Ranh giới giữa yêu và hận vào giờ phút này lại mơ hồ như thế.
Mơ hồ đến mức....cô muốn phân biệt cũng không rõ ràng, đến cuối cùng tình cảm cô đối với anh là cái loại tình cảm gì?
Cảm giác bụng dưới đang bị cái vật cứng rắn kia đâm trúng, cô càng thêm tâm hoảng ý loạn, gương mặt như lửa đốt nóng hầm hập.
Nam Bá Đông hôn càng ngày càng nhanh, hơi thở gấp cũng càng ngày càng nặng, cả người như máy móc lên dây cót, cẳng thẳng đến mức cảm giác như bùng nổ ngay lập tức.
Nhịp tim của Mạc Yên đập "Thùng thùng, thùng thùng" như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ý thức của cô như đã rời khỏi thân thể, cả người vô lực dựa vào người anh, bất lực và bị động để anh bá đạo cướp đoạt tất cả ngọt ngào của cô.
Ngay tại lúc Mạc Yên cho rằng lần này Nam Bá Đông sẽ thật sự tiến tới cô, thì kết quả cuối cùng lại là Nam Bá Đông đẩy mạnh Mạc Yên ra, vọt thẳng vào phòng tắm.
Mất đi cánh tay giam cầm có lực của Nam Bá Đông, hai chân của Mạc Yên mềm nhũn, trượt ngồi xuống đất.
Cô không biết loại cảm giác nổi lên ngay lúc này là gì, nhưng nó giống như thở dài nhẹ nhõm, rồi lại có chút chua xót.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên mất khống chế như thế này, Mạc Yên biết nếu như anh muốn cứng rắn tiến tới cô, thì cô tuyệt đối không thể ngăn cản sự xâm lược của anh. Nhưng mỗi lần đến phút cuối, Nam Bá Đông đều như vừa rồi, cuối cùng chạy vào phòng tắm, tắm nước lạnh để giải quyết.
Cô có thể cảm giác được ý nghĩ mãnh liệt của Nam Bá Đông đối với cô, cũng cảm giác được dục vọng muốn chiếm lấy mãnh liệt của anh đối với cô. Nhưng mấy lần đến phút cuối, anh luôn lựa chọn dùng phương pháp này để tiêu trừ dục vọng của mình.
Tại sao? Là sức hấp dẫn của cô không đủ để làm cho anh để ý sao?
Mạc Yên thật sự không hiểu, cũng cảm giác có chút thất bại!
Vừa nghĩ tới đây, đột nhiên cả người của Mạc Yên run lên, rốt cuộc thì cô đang muốn suy nghĩ gì đây? Thế mà cô lại không kháng cự ở cùng một chỗ với anh? Sự xấu hổ của cô đã đi đâu rồi? Tại sao cô có thể dễ dàng quên đi những tổn thương mà anh đã gây ra cho cô như vậy? Tại sao cô có thể dễ dàng quên đi nỗi hận đối với anh?
Mạc Yên tựa đầu chôn sâu vào hai đầu gối như con đà điểu, hận không được muốn mất đi tất cả cảm giác của mình, để cho cô từ nay về sau đều chui vào trong khe hở vĩnh viễn biến mất mới thôi.
Bên trong phòng tắm, Nam Bá Đông đưa tay mở vòi sen để cho nước lạnh như băng chảy từ trên đầu của anh chảy xuống.
Nước lạnh như băng ngay lập tức dập tắt dục hỏa sôi sùng sục ở bên trong cơ thể của anh, cũng làm cho cổ độc bởi vì tình dục phát động mà chậm rãi hạ xuống.
Từng đợt đau đớn truyền đến từ trong tay chân và gân mạch của anh như có vô số côn trùng đang cắn nuốt ở trong máu thịt của anh. Anh đau đớn đến mức phải thở hổn hển, đôi tay vì quá thống khổ mà nện vào vách tường, hai tròng mắt đỏ ngầu tựa đầu vào vách tường, cho đến khi đau đớn được giảm dần. Anh mới vô lực theo vách tường trượt xuống ngồi trên sàn nhà.
Theo nước chảy trên đỉnh đầu, cho dù anh có cứng rắn như thế nào, thì giờ đây trong khoé mắt cũng chậm rãi chảy ra hai hàng nước mắt như dòng sông chảy xuống.
Cuối cùng anh cũng không thể yêu cô, không cách nào cho cô hạnh phúc.
Nam Bá Đông từ phòng tắm đi ra, nhìn thấy bộ dáng cuộn tròn đáng thương của Mạc Yên ngồi trên đất, trong lòng lại nổi lên một trận thương tiếc.
Anh khom lưng một tay nâng cô từ dưới đất lên, chống lại cặp mắt kinh hoàng của cô là nụ cười dịu dàng của anh, "Dưới đất lạnh lắm, đừng để bị lạnh! Nếu như mệt mỏi thì lên giường nằm đi."
Mạc Yên không có kháng cự, tuỳ anh cởi quần áo của cô, lại đổi đồ ngủ cho cô, cô như khúc gỗ tuỳ ý anh động tay trên người mình.
Yêu, không thể vui vẻ yêu, mà hận, cũng không thể vui vẻ hận...
Cái loại cảm giác yêu và hận đều không thể này nh