XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.

ó hiểu chưa?"
Nam Tinh rất thông minh, Mạc Yên vừa nói như thế, bé ngay lập tức liền hiểu, chớp ánh mắt xanh mê người, cười cong cả mắt, "Mẹ, con đã hiểu rồi!"
"Ngoan!"
Mạc Yên khẽ cười, nâng ánh mắt nhìn về bốn phía, mắt lạnh nhìn những người ở nơi này cười xã giao giả dối. Nếu như không phải có Nam Tinh và Độc Cô Thiên Nhai ở chỗ này, cô nhất định sẽ cảm thấy không chút gì thú vị.
Đột nhiên hai tròng mắt của cô trừng to, nhìn chặt chẽ chăm chú vào trên người của một người nhân viên tạp vụ mặc áo sơ mi trắng phối với một vest nhỏ màu đen.
Là anh ta sao? Anh ta ăn mặc cải trang như vậy tới chỗ này để làm gì?
Khi cô nhìn thấy nhân viên tạp vụ đang đẩy xe thức ăn mà có hoá thành tro cô cũng nhận được kia đang nhanh chóng lấy ra một khẩu súng, chỉa thẳng vào ấn đường* của Nam Bá Đông...
*Ấn đường: nơi giữa hai lông mày






"Không----không được nổ súng----"
Mạc Yên rất muốn kêu thành tiếng, lại một lần nữa phát hiện cổ họng của mình như bị thứ gì chặn lại. Cô đang lo lắng nên đến cả một thanh âm cô cũng không phát ra được.
Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn viên đạn bắn ra với tốc độ như tia chớp vô tình bắn vào ấn đường của Nam Bá Đông.
"Cạch---"
Một giây qua đi, trong nháy mắt trên trán của Nam Bá Đông mở ra một vòi máu chói mắt tuyệt đẹp.
Nhưng mà máu kia có làm thế nào cũng bưng không kín, còn theo khe hở của tay cô chảy ra ngoài.
Rất nhanh dưới đất đã chảy thành một vũng máu lớn, vũng máu kia vẫn không ngừng được mở rộng...
Đợi đến lúc Độc Cô Thiên Nhai chen đến trước mặt của Mạc Yên, Nam Bá Đông đã nhắm chặt hai mắt, máu của anh ta và nước mắt của Mạc Yên đã lẫn vào nhau, thoạt nhìn bi thương như vậy, đau buồn như vậy, thê lương mà lại tươi đẹp như vậy, làm cho người ta cảm thấy vô cùng bi thương và khổ sở.
Tim của Độc Cô Thiên Nhai như bị người nào đó dùng dao hung hăng đâm vào, vô cùng đau đớn!
Mạc Yên khóc thút thít không tiếng động, môi của cô vẫn luôn di chuyển giống như cô vẫn muốn nói thêm gì đó với Nam Bá Đông, để cho anh có ý chí chống đỡ, lại phát hiện chính mình một câu cũng nói ra không được.
Tim, bị chặn lại.
Trái tim ở nơi này đập chậm chạp.
Mỗi lần đập thì cô lại cảm thấy cả người liền hung hăng đau một cái.
Cho tới giờ phút này, Mạc Yên mới hiểu được!
Nam Bá Đông là cố ý tìm chết! Anh là cố ý!
Những lời nói trước kia anh đã nói với cô, tất cả đều là sự thật! Anh thật sự đang giao phó hậu sự với cô!
Nam Bá Đông, tại sao anh lại có thể như vậy? Tại sao anh có thể đối với em như vậy? Tại sao anh có thể tàn nhẫn bỏ rơi Nam Tinh rồi cứ như vậy mà ra đi?
Mạc Yên bị vây trong một trạng thái với ý thức vô cùng đau thương và hỗn độn, đột nhiên nghe được một giọng nói như nước trong rửa sạch tâm linh bụi bậm của cô, "Yên nhi, buông tay ra! Để cho anh cứu anh ta!"
Cô mờ mịt nhìn qua.
Lại nhìn đến gương mặt quen thuộc của Độc Cô Thiên Nhai, tâm trạng được buông lỏng, rồi cảm thấy khó thở, kìm nén cho được cho nên cứ như vậy mà ngất xỉu.
Độc Cô Thiên Nhai nghiêng đầu phân phó Nam Tinh, "Tiểu Tinh, mau bấm vào nhân trung* của mẹ con. Chú sẽ cứu cha con, con nhanh lên một chút!"
*nhân trung: dưới mũi, trên môi.
Độc Cô Thiên Nhai kiểm tra con ngươi và mạch đập của Nam Bá Đông một chút, rồi anh nhanh chóng vươn tay ra, nhấn liên tiếp vài cái vào huyệt đạo ở xung quanh trái tim, trước tiên dùng phương pháp chặn huyệt để bảo vệ trái tim của anh ta. Sau đó mới nghiêng đầu nhìn về những người xung quanh, lớn tiếng hỏi, "Ở nơi này có phòng y tế không?"
Bạch Lãng vẫn lo lắng canh giữ ở bên người của Nam Bá Đông đột nhiên nói, "Có! Bác sĩ Độc Cô, mời đi theo tôi!"
Độc Cô Thiên Nhai thoải mái ôm lấy Nam Bá Đông cao lớn, "Đi mau!"
Bạch Lãng dẫn Độc Cô Thiên Nhai tới trước một phòng y tế cấp cứu đã chuẩn bị tốt, nhìn thấy mặt đã không còn chút máu của Lão Đại, đôi môi trắng bệnh, vết thương đang mở rộng trên trán càng thêm doạ người, tim của Bạch Lãng cũng đi theo run rẩy không ngừng.
Tất cả mọi chuyện đang phát triển, quả nhiên đang từng bước đẩy vào kế hoạch và mục tiêu đã tưởng tượng sẵn của Lão Đại.
Chẳng qua, Lão Đại đã tính toán tốt hết mọi chuyện, nhưng anh có tính đến vạn nhất nếu như anh không thoát khỏi kiếp số này thì phải làm sao bây giờ?
Nếu như Lão Đại thật sự xảy ra chuyện, vậy đây thật sự là đại loạn rồi....
Nhưng nghĩ lại, không phải Lão Đại đã dự liệu trước tình trạng hỗn loạn này rồi sao?
Nghĩ tới Mạc Yên vừa mới bị Lão Đại làm cho ngất xỉu, còn có trong đáy mắt của Lão Đại nhỏ có lo sợ nhưng lại cố gắng làm mình trấn tĩnh, anh mới phát hiện tàn nhẫn có trong đáy mắt của Lão Đại nhỏ không thuộc về cái tuổi này của bé. Bé như con báo con đang chuẩn bị săn mồi, bất kể lúc nào chỗ nào đều có thể vươn móng vuốt đánh về phía con mồi của bé, chỉ một chiêu đánh ra đều có thể đánh gục đối thủ.
Bạch Lãng còn nhớ rõ những lời trước kia của Lão Đại đã nói, "Hiện tại chính là lúc nên thử thách Mạc Yên và Nam Tinh rồi."
Suy nghĩ của Lão