Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342226
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2226 lượt.
Đại luôn rất khó đoán, anh cũng đoán không được, nên chỉ biết dựa theo phân phó của Lão Đại mà làm.
Mặc dù đường đi tới phòng y tế để cấp cứu rất ngắn, nhưng suy nghĩ của Bạch Lãng cũng đã sôi trào vài lần rồi.
Thành viên của nhà họ Nam lấy Nam Bác Thao cầm đầu đều đi rất nhanh đến trước cửa của phòng y tế đang cấp cứu.
Mặt của Nam Bác Thao đen như đáy nồi, ánh mắt rất lạnh nhưng cũng thật yên bình, rất giống với bão táp đang tới trên biển rộng, mây đen giăng đầy như tuỳ thời đều có thể đem tới sóng thần cuồn cuộn to lớn cắn nuốt tất cả.
Hàn Thiên Á và hai đứa con trai của bà cũng đứng ở bên người của Nam Bác Thao. Trên mặt biểu lộ vẻ khẩn trương và bất an, không ngừng ở trong lòng cầu nguyện, tốt nhất Nam Bá Đông đừng có tỉnh lại.
Nếu như hôm nay Nam Bá Đông không chết, thì ngày mai sẽ chính là ngay chết của mẹ con bọn họ!
Thời gian từng giây từng phút trôi qua...
Không khí ở bốn phía cũng càng ngày càng khẩn trương, càng ngày càng áp lực...
Khi máy điện tâm đồ hiện ra một dòng thẳng tắp, vẻ mặt của Độc Cô Thiên Nhai tái nhợt đi ra, mệt mỏi nói một câu, "Thật xin lỗi! Chúng tôi đã tận lực!"
Nghe thấy câu tuyên bố đó, trong lòng của mẹ con Hàn Thiên Á thở dài một hơi.
Hai tay của Nam Bác Thao nắm thật chặc, ngửa đầu nhắm mắt lại, dùng sức thu về giọt nước mắt ở trong mắt, ngay sau đó vẻ mặt âm lãnh hạ lệnh, "Phát lệnh truy nã của nhà họ Nam cho tôi, treo giải thưởng một trăm vạn Đô-la cho hai giới hắc bạch, phải tìm ra tung tích của hung thủ, bắt hắn tới đây thì sẽ được trọng thưởng thêm nhiều hơn!"
Hàn Thiên Á mới vừa thở phào một hơi, rồi giờ lại tức khắc khẩn trương đứng dậy.
Cả người của Nam Bác Thao tản mát ra một cổ khí dọa người, ông lạnh lùng liếc nhìn những người xung quanh. Cuối cùng dừng lại trên thân hình lảo đảo như muốn ngã đang dựa vào tường kia của Mạc Yên, thấy hai mắt của cô toàn là nước mắt, sắc mặt tái nhợt như giấy trắng, trong mắt của Nam Bác Thao hiện lên một tia vô cùng yêu thương và thương tiếc.
Ông dời bước đi đến trước mặt cô, vươn tay nhẹ nhàng vuốt đầu của cô, nói với Mạc Yên như cũng đang cảnh cáo với những người ở xung quanh, "Yên nhi, cho dù A Đông đi rồi, còn có ba, bộ xương già này ở đây, thì sau này không có ai dám khi dễ con. Nam Bác Thao tôi sẽ là người đầu tiên không buông tha cho người đó!"
Lúc ông nói xong lời cuối cùng, Nam Bác Thao vô tình hay cố ý liếc nhìn Hàn Thiên Á một cái.
Lập tức hù dọa một thân Hàn Thiên Á toàn mồ hôi lạnh, trong lòng run sợ không ngừng.
Bà đang suy nghĩ không biết làm thế nào để dọn dẹp con nhỏ hèn mọn này, chẳng lẽ tâm tư của bà bị lão già này phát hiện rồi sao? Nếu không làm sao ông ta lại dùng ánh mắt lạnh như băng kia nhìn bà chứ? Ánh mắt lạnh như băng giống như ông đã sớm biết tất cả mọi chuyện, làm cho bà có một loại cảm giác không có chỗ nào để che giấu.
Hiện tại bà chỉ hi vọng tên sát thủ kia có thể thuận lợi rời khỏi nước Anh, tốt nhất là biến mất vô ảnh vô tung. Chỉ cần Nam Bác Thao không có chứng cứ, thì ông ta không thể làm gì được bà.
Không phải Nam Bác Thao vẫn dung túng cho bà nhiều năm như vậy hay sao?
Lần này, bà tin cũng sẽ không ngoại lệ!
Nghĩ đến chuyện rốt cuộc bà cũng giết chết được tên nghiệt chủng Nam Bá Đông, khéo môi của Hàn Thiên Á gợi lên một nụ cười đắc ý, nhưng tâm tình hưng phấn kia lại bị sự dịu dàng che chở không che dấu ở trong đáy mắt của Nam Bác Thao đối với Mạc Yên mà sinh ra lửa giận ngập trời, ở trong lòng càng không ngừng nguyền rủa Mạc Yên, con quỷ hèn mọn kia, hiện tại Nam Bá Đông đã chết, kế tiếp sẽ tới phiên mày!
Mạc Yên vẫn đang đắm chìm trong bi thương thì như cảm giác được oán niệm độc ác của Hàn Thiên Á, nâng đôi mắt trong trẻo lạnh lùng lên, cô chậm chậm quét tới bà ta, thần sắc trong đáy mắt vô cùng bình tĩnh như băng tuyết mùa đông, làm cho Hàn Thiên Á có một loại cảm giác như rơi xuống băng cốc sâu thẳm, cảm thấy có một cổ khí lạnh nâng lên từ lòng bàn chân, trong chốc lát cả người cảm thấy lạnh như băng.
Trong lòng của bà rùng mình, nhưng cũng suy nghĩ và dò xét thêm tin tức. Bản chất của người phụ nữ này ở cùng một chỗ với Nam Bá Đông lâu như vậy, chẳng những chiếm được sự nuông chiều vô hạn của Nam Bá Đông, còn thuận lợi gả cho anh, lại còn dẫn cô về nhà họ Nam. Cô rất thận trọng nên chắc sẽ không phải là một người đơn giản.
Vốn bà cho rằng sau khi Nam Bá Đông chết đi thì sẽ đối phó với con nhỏ hèn mọn này dễ dàng hơn, nhưng mới vừa rồi nghe lời nói của lão già kia, rõ ràng đang muốn che chở cho cô ta, trong lòng của Hàn Thiên Á hận không được muốn bóp chết Mạc Yên ngay lập tức. Nhưng bây giờ xem ra bà muốn đối phó với con bé hèn mọn này thì bà phải cẩn thận tính toán mới được. Nếu như bị Nam Bác Thao biết được tâm tư xấu xa cố ý của bà, thì bà cũng sẽ không có được một ngày tốt lành.
Nam Bác Thao vừa ra hiệu, Nam Tinh và Mạc Yên liền trở về phòng.
Mạc Yên không có nói gì, chẳng qua chỉ nằm ở trên giường ôm thật chặc Nam Tinh vào trong ngực, nghĩ đến di ngôn của Nam Bá Đông, nghĩ đến ánh mắt độc ác của Hàn Thiên