Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2221 lượt.
i theo níu cánh tay anh lại, "Thiên Nham, em có việc muốn nói với anh!"
Tần Thiên Nham dùng sức hất tay của cô ra, quay đầu lại gầm nhẹ với cô, "Cút!"
Lúc này mi mắt của Tần Thiên Nham nhíu lại như con dã thú muốn ăn thịt người, cả người lộ ra sát khí điên cuồng, dọa tim của Lý Băng hoảng sợ, lùi lại vài bước mới đứng vững.
Đợi Lý Băng phục hồi lại tinh thần, thì Tần Thiên Nham đã đi xa.
Cô nhìn chằm chằm bóng lưng cao lớn của Tần Thiên Nham, hận đến cắn răng, "Tần Thiên Nham, chưa có ai dám đối xử như vậy với tôi, anh hãy chờ xem, nếu như Lý Băng tôi không chiếm được anh, vậy tôi sẽ phá hủy anh."
Một buồi chiều gió vào tháng thư, còn mang theo một chút cảm giác lạnh thấu xương, nhưng lạnh như thế nào cũng không bằng sự lạnh lẽo trong lòng của Tần Thiên Nham.
Những lời nói ban nãy của Mạc Vấn, anh nghe rất rõ, bọn họ không hy vọng anh trở lại cửa nhà của họ, tâm vốn rất trống rỗng bây giờ lại càng thêm vắng vẻ, cảm giác bồng bềnh lảo đảo, không có nơi nương tựa, tựa như nhìn về xa xăm, tâm linh của anh một mảnh hiu quạnh, không có nơi để sống.
Nhìn đêm tối mù mịt kia, đột nhiên Tần Thiên Nham có một loại cảm giác không biết nên đi con đường nào, trời đất to lớn nhưng tựa như không có chỗ cho tâm linh của anh sống.
Nhà họ Mạc cách nhà họ Tần không xa, Tần Thiên Nham đi chưa tới mấy bước liền tới nhà họ Tần.
Lương Mộc Lan đang ngồi trong phòng khách xem ti vi thì thấy Tần Thiên Nham trở về, vội vàng đứng dậy, quan tâm nói, "Thiên Nham, trở về rồi sao? Ăn cơm chưa?"
Ăn xong mì sợ và trứng chần nước xôi nóng hừng hực, Tần Thiên Nham cảm giác trong lòng dâng lên một cổ ấm áp, tình yêu của cha mẹ nặng như núi, anh còn sống là bởi vì không thể không xin lỗi bọn họ.
Điện thoại lại vang lên, Tần Thiên Nham vừa nhìn thì thấy là Hàn Tiếu Trần, lập tức nhận ngay, "Có chuyện gì?"
"Anh, khách lớn lần trước đặt đơn ở Luân Đôn, mục tiêu lần này của họ là một người phụ nữ và một đứa nhỏ, hình như là vợ và con trai đã chết của người lần trước."
Tần Thiên Nham hừ lạnh một tiếng, "Đơn này không nhận!"
Tần Thiên Nham chỉ giết người đáng giết, nếu như đối phương là trùm buôn thuốc phiện, xã hội đen, hoặc là gian thương, tham quan, có giết bọn họ cả trăm lần anh cũng cảm thấy chưa hết tội, tuyệt đối sẽ không nương tay. Nhưng phụ nữ và trẻ con yếu ớt, cho dù có cho anh nhiều tiền hơn nữa, anh cũng sẽ không ra tay. Đây là nguyên tắc của anh, và cũng là giới hạn cuối cùng của anh.
Nhưng anh chưa từng nghĩ tới, không nhận đơn làm ăn này là anh một lần nữa bỏ lỡ cơ hội gặp lại Mạc Yên.
Ở bên này Tần Thiên Nham không nhận đơn, Hàn Thiên Á không có cách nào, đành phải tự mình nghĩ biện pháp ra tay.
Một cuộc đấu đá không có khói thuốc súng sống chết giữa Hàn Thiên Á và Mạc Yên bắt đầu diễn ra.
Hàn Thiên Á tinh ranh như quỷ, Mạc Yên cũng thông minh trong suốt, lúc Hàn Thiên Á giở trò, Mạc Yên chẳng những lanh trí mà còn biết dựa vào thế lực của Độc Cô Thiên Nhai và Nam Bác Thao. Mỗi lần như vậy, chẳng những Hàn Thiên Á không chỉnh được Mạc Yên mà ngược lại còn tổn hại khí lực của chính mình. Nổi hận đối với Mạc Yên lại tăng lên từng ngày.
Mãi cho đến khi Nam Tinh gặp chuyện không may, rốt cuộc Hàn Thiên Á đã chạm tới chỗ hiểm của Mạc Yên.
Buổi tối trở lại nhà họ Nam, vào trong thư phòng của Nam Bác Thao, Mạc Yên trực tiếp giao xấp tài liệu trong tay của mình tới trước mặt của Nam Bác Thao, "Ba, đây là chuyện gần đây mà Hàn Thiên Á đã làm đối với Nam Tinh, bình thường con và Nam Tinh không bị hại đến mức có thương tích gì nên con chưa tính, nhưng bây giờ, bà ấy lại dám mua sát thủ tới giết Nam Tinh, hiện tại Nam Tinh còn nằm trong bệnh viện, con hi vọng ba có thể cho con và Nam Tinh một cái công đạo trong chuyện này. Bằng không con sẽ dẫn Nam Tinh rời khỏi nhà họ Nam, sẽ không bao giờ trở lại."
Bây giờ suy nghĩ của cô đã rõ ràng, cứ lấy chuyện trước kia của Nam Bá Đông mà nghĩ, giờ cô chỉ muốn mình và Nam Tinh có thể an toàn mà sống tốt thôi.
Có tiền hay thế lực đi chăng nữa, mà không có mạng để sống thì có lợi ích gì nữa chứ?
Nam Bác Thao nhìn Mạc Yên một cái, trên mặt trầm tĩnh và dịu dàng của cô, lần đầu có vẻ giận dữ, một đôi mắt sáng xinh đẹp kia có hai ngọn lửa thiêu đốt bừng bừng, như muốn đốt cháy người mà cô hận thành tro.
Nam Bác Thao nhìn qua tài liệu, để xuống, cái gì cũng không nói, nhưng lại rót cho Mạc Yên một ly trà, "Yên nhi, con uống đi!"
Mạc Yên nhẹ nhàng hừ, "Có lẽ vì con luôn dễ dàng tha thứ, con lui một bước, người khác lại lấn tới một bước. Ba, lần này có nói gì thì con cũng sẽ không lui nữa, nhà họ Nam này có Nam Tinh thì không có bà ấy, có bà ấy thì không có Nam Tinh, về phần con, con không sao cả, tất cả mọi thứ trong nhà họ Nam đều không thuộc về con, bất cứ lúc nào con cũng có thể rời đi. Nhưng mà Nam Tinh thì lại khác, Nam Tinh là con vợ lớn chính tông của nhà họ Nam, bé là cháu trai đích tôn, bé cũng có năng lực, bé thừa kế tất cả mọi thứ vốn có của Bá Đông là chuyện th