Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.
iên kinh địa nghĩa. Nếu như ba không chủ trì công đạo, con cũng sẽ không để tâm nữa mà sử dụng thủ đoạn của mình, tới lúc đó con cũng sẽ không nương tay, con sẽ để cho bọn họ biết rõ, Nam Tinh không phải một mình, sau lưng bé còn có con, còn có hàng ngàn người yên lặng ủng hộ Nam Tinh!"
Nam Bác Thao nhìn thấy Mạc Yên vì kích động mà mặt đỏ ửng, nâng môi cười một tiếng, "Con bé này, ba có nói không cho con một cái công đạo hay sao? Nói nhiều như vậy miệng khô rồi chứ? Uống một hớp trà, bớt giận rồi nghe ba nói."
Mạc Yên nghe lời uống hớp trà, ngay lập tức cảm giác miệng lưỡi được sống lại, một dòng nước ấm ngọt ngào chảy xuống cổ họng, lửa giận ở trong lòng cũng tản đi hơn phân nửa.
Cô có chút ngạc nhiên liếc nhìn ly trà, nhưng bây giờ không phải là lúc hỏi chuyện này.
Nam Bác Thao thấy cô không có ý muốn nói sang chuyện khác, cười cười, cầm xấp tài liệu của Mạc Yên giơ lên, vẻ mặt thành thật nói, "Yên nhi, nói cho ba biết, những tài liệu này con có từ đâu?"
Mạc Yên thông minh cười cười, "Ba, bất luận là mèo trắng hay mèo đen, có thể bắt chuột đến thử coi có phải là mèo tốt hay không, ba cũng đừng quản tài liệu này con lấy từ đâu, con có thể bảo đảm tất cả trong này đều là sự thật."
Đáy mắt của Nam Bác Thao thoáng hiện qua một tia sắc bén, "Con đi ra ngoài trước đi! Chuyện này của Nam Tinh, ba sẽ cho con một câu trả lời thoả đáng!"
"Dạ! Vậy con đi ra ngoài trước." Mạc Yên nghe lời đứng dậy, cung kính lui về phía sau mấy bước, lúc này mới xoay người rời đi, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Trong thư phòng Nam Bác Thao lấy ra một điếu thuốc, chăm lửa, co quắp tựa vào trên ghế sa lon, bắt đầu nhả khói.
Nhìn từ phần tài liệu này của Mạc Yên, sau lưng của Mạc Yên nhất định có cao nhân nha!
Nếu không, dựa vào giao thiệp của Mạc Yên, cô tuyệt đối sẽ không tìm ra tài liệu có đầy đủ chứng cứ như vậy, cho dù tài liệu này không giao cho ông mà vào tay của người khác, thì tai ương Hàn Thiên Á vào nhà giam là không thể tránh khỏi.
Ông hiện tại muốn biết nhất chính là Mạc Yên giao tài liệu này cho ông chỉ muốn chỉnh ngã Hàn Thiên Á, hay còn có ý nghĩ gì khác hay không?
Mạc Yên trở lại phòng, thấy người đàn ông ngồi ở trên ghế sa lon kia, tuyệt đối không cảm thấy bất ngờ.
Mạc Yên đóng cửa lại, có chút bất đắc dĩ nhìn anh, "Anh, cái người này, tại sao lại thích leo cửa sổ như vậy chứ?"
Hồi lâu sau không thấy anh phản ứng, Mạc Yên bất giác có chút kinh ngạc, bước tới trước mặt anh, quan xát mặt mày của anh, lúc nhìn thấy đáy mắt chứa đầy mệt mỏi của Độc Cô Thiên Nhai, cũng tự mình thu lại nụ cười, đôi mi thanh tú khẽ nhíu, quan tâm hỏi, "Hôm nay làm sao lại yên tĩnh như vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?"
Độc Cô Thiên Nhai nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, nhưng lại không nói gì, đột nhiên vươn tay ôm cô vào trong ngực, lúc cảm giác Mạc Yên giãy giụa, anh cúi đầu nói, "Cầu xin em hãy để cho anh ôm một chút!"
Mạc Yên ngẩn ra, lúc này từ trên người của Độc Cô Thiên Nhai truyền đến một hơi thở đè nén, bất lực, còn mang theo một chút bi thương. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mới có thể làm cho một người đàn ông phóng khoáng như gió sinh ra tâm tình như thế?
Cô than nhẹ một tiếng, vươn tay vòng lên lưng của anh, như đang vỗ về đứa trẻ, nhẹ nhàng vuốt lưng anh.
Mạc Yên biết không cần bao lâu tâm của anh sẽ bình thường lại thôi. Hôm nay chẳng qua chỉ muốn kiếm một chút an ủi từ chỗ của cô mà thôi.
Nhưng mà chuyện gì đã làm cho anh không giữ vững mình, mà không khống chế được biểu lộ mặt yếu ớt và bất lực này chứ?
Mạc Yên muốn biết nhưng không muốn đi hỏi. Khi anh muốn nói thì tự nhiên anh sẽ nói cho cô biết thôi.
Từ Tam Giác Vàng đến bây giờ đã gần ba năm rồi, Độc Cô Thiên Nhai đã làm bạn với cô hơn hai năm. Hai năm qua ngoại trừ sự ấm áp mà Nam Tinh dành cho cô, sự cởi mở và ánh mắt trời của Độc Cô Thiên Nhai cũng ảnh hưởng tới cô không ít.
Những lúc cô cần sự ủng hộ, chỉ cần quay đầu lại là cô có thể nhìn thấy anh luôn canh giữ ở bên cạnh của mình.
Mặc dù anh chưa từng nói qua một chữ yêu với cô, nhưng mọi thứ đều nói rõ anh luôn che chở và yêu thương cô.
Mạc Yên vẫn luôn rất cảm kích anh, thậm chí cô đã từng nghĩ tới, nếu như có một ngày cô không còn vướng bận gì, thì cô liền đi theo anh phiêu bạt chân trời.
Nhưng ý niệm này chỉ loé lên rồi biến mất.
"Yên nhi, anh phải đi!"
Đột nhiên anh ở bên tai của cô nói một câu như vậy, thân thể của Mạc Yên trong nháy mắt cứng đờ, tay đang ôm anh cũng vô lực mà rũ xuống, "Anh muốn đi sao?"
Nghe thấy trong lời nói của cô có bất lực và hoang mang, còn có chút nhàn nhạt không muốn, Độc Cô Thiên Nhai buông cô ra, lại khôi phục khuôn mặt hi hi ha ha của anh, "Trên thế giới này chẳng có buổi tiệc nào không tàn, anh có thể ở bên cạnh em hơn hai năm cũng coi như là phúc khí của anh thâm hậu rồi. Lần này trong nhà có chút việc gấp, sau khi anh trở về sợ nhất thời không thể ra ngoài được. Yên nhi, em có muốn đi cùng với anh không?"
Đáy mắt đen bóng của anh mang theo một chút hi vọng, nhưng khi thấy Mạc Yên trầm mặc, khô