Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342214

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2214 lượt.

ệ. Hai bên bắt tay vào làm tương đối đáng tin hơn."
Nhất Hào gật đầu, "Tốt, cậu trở về thương lượng với Thiên Nham một chút, gửi toàn bộ bản báo cáo tới cho tôi xem."
"Dạ!"
Khi Tần Kiến Quốc đứng lên muốn đi, lại nghe Nhất Hào ở nơi này nói, "Đúng rồi, Kiến Quốc, cậu cũng nên nói với Thiên Nham đừng quá vội vàng về sự nghiệp, có rãnh rỗi thì đi chơi với Lý Băng."
Thân thể Tần Kiến Quốc cứng đờ, nhưng vẫn cung kính trả lời, "Tôi sẽ nói với nó."
Ra khỏi nhà lầu Trung Hải Nam, Tần Kiến Quốc cũng không có trở về quân đội, ngay lập tức gọi điện cho Tần Thiên Nham, hẹn anh ra ngoài nói chuyện.
Rất nhanh hai cha con ngồi mặt đối mặt trong một quán trà lâu đời, vừa thưởng thức trà, vừa thương lượng về chi tiết của kế hoạch.
Lúc hai người vẫn còn đang thương lượng thì lúc này cũng có một chiếc máy bay bay thẳng từ nước Anh, Luân Đôn về thủ đô, nó chậm rãi đáp xuống sân bay ở thủ đô dành cho trực thăng.
Một cặp mẹ con mặc trang phục thể thao, mẹ thì xinh đẹp còn con thì rất đẹp trai, cùng nắm tay nhau bước ra khỏi trực thăng.






Anh nhỏ đẹp trai ngẩng đầu nhìn người mẹ đẹp đến tận cùng của nó, mặt nhỏ lạnh đẹp trai bình thường giờ hiện ra nụ cười bướng bỉnh, "Mẹ, nếu như bọn họ phát hiện chúng ta đến trước dự định, bọn họ nhất định sẽ uổng phí thời gian chuẩn bị, có phải rất thất vọng hay không?"
Mạc Yên cười với Nam Tinh, "Đã mấy năm rồi mẹ mới trở về, hơn nữa còn có thể nói là ấm gấm về làng, cho dù thế nào cũng phải cho bọn họ một niềm vui bất ngờ chứ?"
Mạc Yên nâng lên khuôn mặt trắng sáng tỉ mỉ của mình, ngước mắt nhìn vùng trời đã từng nuôi dưỡng cô, tất cả dường như rất xa lạ mà cũng rất quen thuộc, tâm tình cũng rất mừng rỡ mà cũng rất đau khổ. Trong lúc nhất thời cô chỉ cảm thấy ruột mềm trăm mối, tâm sự của mình không có chỗ để kể.
Mặc dù cô không có trở về nhiều, nhưng có rất nhiều chuyện đều có người nói cho cô biết.
Lúc bọn họ vừa xách hành lý ra thì thấy một người đàn ông cả người toàn khí lạnh mạo hiểm với khuôn mặt xuất chúng tiến lên chỗ bọn họ.
Nhưng khi anh nhìn thấy đáy mắt tuyệt vọng và bi thương của Mạc Yên, anh thật sự không có cách nào thờ ơ. Vì vậy anh tình nguyện đeo trên lưng tất cả tội danh, anh vẫn muốn thành toàn cho mong muốn ở trong lòng của cô.
May mắn là những năm này mặc dù Mạc Yên không có liên lạc với người nhà, nhưng cô vẫn luôn báo bình an với anh. Cho dù không nhiều lần, nhưng cũng đủ làm cho anh được an ủi.
Mạc Yên chính là đứa con gái mà làm trong lòng của cả nhà họ Mạc đều đau thương.
Có lúc Mạc Hàn sẽ nghĩ nếu như anh không phải là anh họ thì thật tốt biết bao. Nếu như không phải là anh họ của cô thì anh có thể đoạt lấy cô, đúng lý hợp tình ôm cô vào trong ngực, dụng tâm che chở cho đóa hoa xinh đẹp là cô thật tốt.
Chỉ tiếc, máu của bọn họ lại giống nhau, đã sớm định sẵn bọn họ không thể hoà hợp giao nhau.
Không thể không nói, trong lòng của Mạc Hàn từng có tiếc nuối, nhưng nghĩ lại nó cũng có một loại vui mừng khác, làm anh họ như anh, bất kể lúc nào cũng có thể đường đường chính chính đứng ở trước mặt của cô, còn có thể quan minh chính đại dạy dỗ những người đàn ông đối xử không tốt với cô.
Ví dụ như Tần Thiên Nham, khi anh ta từ Tam Giác Vàng trở về, liền bị anh hung hăng dạy dỗ cho một trận.
Chỉ tiếc, lúc đó Tần Thiên Nham lại không có một chút ý chí chiến đấu. Mặc dù bị anh đánh đến gần tàn phế nhưng anh ta lại không đánh trả, làm cho Mạc Hàn cảm thấy đánh như vậy cũng không vui.
Hôm nay Mạc Hàn đến đón cô bằng chiếc Audi, trên đường đi anh nhìn vào kính thấy Mạc Yên ở ghế sau, lại hỏi cô để xác nhận lại một lần nữa, "Yên nhi, em thật không về nhà sao?"
Mạc Yên khẽ lên tiếng, "Dạ, bây giờ không phải lúc để trở về, trở về sớm sợ sẽ liên luỵ đến bon họ. Dù sao giờ em cũng đã trở về, cũng không kém ngày gặp là bao nhiêu. Chờ sau khi dự xong yến tiệc vào ngày mai, em sẽ tìm cơ hội về nhà."
"Vậy chuyện thân phận của em..." Mạc Hàn có chút bận tâm.
Mạc Yên cười cười, khoé môi có chút mất mát và bi thương, "Bây giờ em là vợ của Nam Bá Đông của tập đoàn Nam thị, là con gái nuôi của Nam Bác Thao, em tên là Nam Yên!"
Đáy mắt của Mạc Hàn thoáng qua một tia thương tiếc, suy nghĩ một chút vẫn quyết định hỏi nhiều hơn một câu, "Vậy Tần Thiên Nham phải làm sao bây giờ? Anh ta vẫn chưa lập gia đình đấy."
Mạc Yên nhẹ hừ nói, "Anh ta như thế nào thì có quan hệ gì đến em, Mạc Yên đã chết, không phải sao? Bây giờ em là Nam Yên, đã không phải là Mạc Yên nữa rồi."
"Yên nhi..." Mạc Hàn muốn nó thêm gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khẽ thở dài một tiếng, lặng lẽ lái xe.
Cuối cùng xe Audi dừng trước cửa một cao ốc năm tầng bình thường tại một vùng lân cận của cục quốc an. Mặc dù ngoài mặt thoạt nhìn không gây chú ý, nhưng ngay cả cửa chính cũng phải có thẻ điện tử của Mạc Hàn phớt qua mới có thể dẫn bọn họ vào trong. Bên trong như trời với đất so với bên ngoài, giấu các loại thiết bị công nghệ cao ở nơi tầm thường như vậy mới càng an toàn.
Mạc Yên


pacman, rainbows, and roller s