Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342213

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2213 lượt.

và Mạc Hàn vào một phòng ở tầng cao nhất, màu chính là vàng nhạt hợp với màu xanh biếc của cây cối và trang vẽ hoa cỏ của Trung Quốc, rõ ràng đã có người bố trí rất công phu, mặc dù thiếu đi một chút khí người, nhưng cũng rất ấm áp.
Mạc Hàn giải thích một chút, "Nơi này là phòng tiếp khách mà chúng ta đặc biệt bố trí một chút cho các nhân viên quan trọng, tuy nói điều kiện không gọi là tốt nhất, nhưng nếu so với độ an toàn trong khách sạn thì tuyệt đối cao hơn rất nhiều, các người ở chỗ này, anh cũng yên tâm hơn một chút."
Mạc Yên ôm Mạc Hàn, hôn một cái lên trên gò má anh, "Anh họ, cảm ơn anh!"
Mạc Hàn cưng chìu ngắt mũi cô, "Nếu như bị Mạc Hà biết anh đã làm nhiều chuyện gạt anh ta như vậy, anh ta không phải chặt anh thành tám khúc sao."
"Không có sao, có em bảo vệ anh mà!" Mạc Yên vỗ ngực một cái, sau đó sắc mặt lại ảm đạm xuống, "Nhưng mà, những năm này thật làm bọn họ khổ rồi, anh nói xem nếu như bọn họ biết em còn sống, có thể tha lỗi cho em hay không?"
Sắc mặt của Mạc Hàn kìm lại, đáy mắt lại là đau lòng, "Con bé ngốc, có tin tức gì còn tốt hơn tin tức em còn sống chứ. Được rồi, đừng suy nghĩ lung tung nữa, các người cũng đã ngồi trên máy bay lâu như vậy, nhanh tắm rửa một chút rồi anh mang mọi người đi kiếm chút gì để ăn."
Mạc Yên ngồi co quắp ở trên ghế sa lon, giọng yếu ớt nói, " Thôi đi, gọi bọn họ mang đồ ăn tới đây đi, ngày mai chúng ta ra ngoài ăn, hôm nay ngồi nhiều đến thắt lưng đều đau, hiện tại em chỉ muốn tắm rửa, ăn thật no rồi ngủ một giấc ngon, ngày mai còn tham gia yến tiệc nữa."
"Được rồi, vậy các người nhanh đi tắm đi, anh sẽ cho người đi làm đồ ăn." Mạc Hàn móc điện thoại ra, lại hỏi, "Em muốn ăn gì?" Đồ ăn Trung Quốc hay đồ ăn Tây? Thôi quên đi, để anh lái xe đi tuỳ ý mua cho các người ăn, các người nhanh đi tắm đi!"
Mạc Hàn nói xong, cầm lấy chìa khoá đi ra ngoài.
Nhìn bóng dáng cao lớn và trầm ổn của Mạc Hàn đi ra ngoài, Mạc Yên thở phào một hơi, cảm giác có người ở bên cạnh quan tâm che chở thật là tốt.
Khoé mắt cô thoáng nhìn thì phát hiện Nam Tinh lộ ra gương mặt rất thối, tức giận nhìn chằm chằm cô.
Mạc Yên thấy buồn cười, vội vàng đi tới, "Sao rồi? Đang tốt đẹp thì tức cái gì?
Nam Tinh dẹp cái miệng nhỏ nhắn lên án cô, "Mẹ, sau khi mẹ trở về thì chỉ quan tâm nói chuyện với cậu Mạc Hàn, mẹ không chú ý tới con!"
"Có sao?" Mạc Yên thật vô tội nghiêng đầu, sau đó cúi đầu xuống ôm bé và hôn bé một cái, cười nói, "Được rồi! Mẹ sai rồi, mẹ thật xin lỗi con!"
Thấy cô ngoan ngoãn nhận sai, Nam Tinh cũng không so đo. Bé lại đột nhiên bưng lấy mặt cô, vẻ mặt thành thật nói, "Mẹ, ngày mai có người muốn theo chúng ta cùng nhau đi dự tiệc đấy! Lễ phục và trang sức để mẹ tham gia yến tiệc đều đã chuẩn bị tốt hết rồi. Mẹ hãy nghe cho kỹ đây, bạn trai ngày mai của mẹ chính là người đó có biết hay không?"
Mạc Yên mở trừng hai mắt, "Người nào? Thần bí như vậy?"
Nam Tinh cười đến mặt mũi cong cong, "Đến lúc đó mẹ sẽ biết, mẹ sẽ cảm thấy rất vui mừng."
Điếu Ngư Đài*, khách sạn Quốc Tân.
*Senkaku Island hay còn gọi là Diaoyudao Island.
Là khách sạn của Trung Quốc thường được dùng để chiêu đãi khách nước ngoài và những nhân vật quan trọng cực kỳ nổi tiếng. Nó không được mở cửa, chỉ cho phép tiếp đãi những hoạt động bên ngoài với những quốc gia khác hoặc những hoạt động của nhân viên nội bộ nước mình.
Cảnh vật xung quanh nơi này nổi danh là rất tốt, thanh tịnh, đẹp và thú vị, trăm hoa đua nở, có nước chảy qua cầu đá, xung quanh hồ được xây một toà lầu mười tám tầng, ở trên nóc còn có sân bay, rường cột chạm trổ, không mang theo một chút phong cách nồng đậm của Trung Quốc, đứng kiêu ngạo đối với những lãnh đạo và nhân vật quan trọng của các quốc gia khác tới nơi này, toát lên sự hoàn mỹ và uyển chuyển tỉ mỉ của kiến trúc phương Đông.
Hôm nay, khách sạn Quốc Tân sẽ có buổi yến tiệc vô cùng quan trọng được cử hành ở chỗ này để nghênh đoán, người đứng ra tổ chức là quân đoàn. Tin tức này vừa ra, ngay sau khi người của mọi tầng lớp nghe tin thì liền hành động, muốn tìm cho mình một tấm thiệp để tham gia yến tiệc.
Chỉ tiếc, từng người đến cầu xin đều bị những người liên quan biết chuyện báo lại rằng họ cũng không biết rõ, chỉ nói buổi yến tiệc được tổ chức vì để tiếp đón một vị khách quý từ nước ngoài, không phải là người giàu có ở trong thủ đô đâu, nên không thể mời người ngoài được.
Buổi yến tiệc được quyết định bắt đầu vào sáu giờ năm mươi phút, nhưng vào năm giờ rưỡi thì đã có lần lượt mấy người lái xe đắt tiền tới, dưới sự hướng dẫn lễ phép của người bồi bàn, họ cũng đã ưu nhã tiến vào hội trường, vừa tán gẫu, vừa chờ đợi khách quý tới.
Dần dần, người trong hội trường càng ngày càng nhiều.
Gần sáu rưỡi, mắt thấy yến tiệc sắp bắt đầu để hoan nghênh nhận vật chính---đại diện của Nam thị, nhưng đại diện của Nam thị lại không thấy đâu.
Làm người tổ chức có chút lo lắng, nhưng nhân vật của Nam thị lại rất thần bí. Bọn họ đã chuẩn bị xong hết các hoạt động để tiếp đãi, nhưng tất cả đều rơi vào khoảng không, khi đến giờ vẫn khô


The Soda Pop