Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2205 lượt.
g để cho nó quấn lấy quá muộn!"
"Em biết rồi!"
Chỉ trao đổi đơn giản và bình lặng, vẫn là hình thức chung đụng của Nam Bá Đông và cô đã biến cô có thói quen để cho anh bảo vệ, anh cẩn thận, cho dù anh mất tích một năm nhưng chỉ cần vừa có chuyện xảy ra ở bên cạnh cô, hai người Đường Thạch và Bạch Lãng đều cùng nhau ra ngoài giải quyết cho cô.
Chẳng qua, hiện tại bình yên này cũng đã bị đánh vỡ, không biết chờ sau khi ba tới đây, lại sẽ vạch trần cái dạng bí mật gì?
***
Mạc Yên trở về thủ đô, nhất định là có rất nhiều người đêm không ngủ được.
Lúc này, trong thư phòng của nhà họ Tần, có ông cụ Tần, Tần Kiến Quốc, và Lương Mộc Lan ngồi với nhau. Bọn họ đối với chuyện Mạc Yên trở về cảm giác có chút ứng phó không kịp với bên ngoài, và còn cảm thấy có một loại phiền toái và bất an sắp tới trên người.
Tần Kiến Quốc vẫn nhìn ông cụ Tần trầm ngâm không nói gì, hỏi, "Ba, chuyện này nên làm sao bây giờ? Chuyện của Thiên Nham và Lý Băng cũng đã đăng lên báo rồi, hôm nay mà đổi ý thì sợ rằng người nhà họ Lý sẽ không bỏ qua! Nếu như bọn họ muốn mượn chuyện của Mạc Yên tới chỉnh chúng ta, cho dù chúng ta có khả năng trốn được, chỉ sợ cũng bị kéo tuột da!"
Lương Mộc Lan chua ngoa nói, "Không phải nó không nhận mình là Mạc Yên sao? Chúng ta cần gì phải suy nghĩ, chỉ cần nó không cùng Thiên Nham dây dưa, nó muốn yêu người nào thì yêu người đó đi. Huống chi hiện tại nó cũng đã có người đàn ông khác rồi, may mà Thiên Nham của chúng ta vì nó mà vẫn thủ thân như ngọc, nhưng giày rách như vậy, người nhà họ Tần của chúng ta cũng không có mất thể diện tới mức mà mang nó về mặc nữa đâu."
Sau hồi lâu ông cụ Tần không nói gì, mới lạnh lùng liếc nhìn vợ chồng bọn họ một cái, "Thiên Nham đâu? Đã trễ như thế này rồi mà sao nó vẫn chưa về?"
Lương Mộc Lan vội la lên, "Ba, con đã gọi điện cho nó cả đêm, nhưng thằng nhóc thối này vẫn không nhận điện thoại của con. Sau đó con cũng đã gọi điện cho Tiếu Trần, Tiếu Trần nói nó đã đi ra ngoài. Theo con thấy thì rõ ràng nó không muốn về nhà, nhất định là đã đi tìm con bé kia rồi."
Ông cụ Tần hừ nhẹ một tiếng, "Nó đi tìm con bé thì cũng đúng thôi! Cho dù nói thế nào, thì nhà của chúng ta và Thiên Nham đều thiếu nợ nó, cũng rất muốn gặp mặt để nói lời xin lỗi. Nếu như tôi sớm biết Mạc Yên vẫn còn sống, thì cũng sẽ không đồng ý làm thông gia với nhà họ Lý. Hừ, tình hình mạng lưới ở quân đội của chúng ta càng ngày càng kém, ngay cả một người còn sống hay chết mà cũng tra không rõ ràng, thật sự là đã nuôi một đám phế vật! Đồ vô dụng!"
Thấy ông cụ tức giận, Tần Kiến Quốc cau mày biện bạch, "Ban đầu lúc con phái một nhóm sau đi tìm Mạc Yên, cũng chính là Mạc Hàn dẫn đầu tiên phong đi trước. Lúc đó cũng là thằng bé xác nhận tin Mạc Yên đã chết, bây giờ nhìn lại, chính Mạc Hàn đã lừa gạt báo sai tin tức trong khi Mạc Yên vẫn còn sống."
Giữa ánh mắt của Lương Mộc Lan thoáng qua một tia tức giận, "Kiến Quốc, Mạc Hàn này lừa gạt báo sai tin báo cho quân đội, mới tạo thành phiền toái như ngày hôm nay, có phải nó cũng nên tiếp nhận xử phạt của tổ chức đúng không?"
Mặc dù làm vậy sẽ đắc tội với nhà họ Lý, nhưng nhà thông gia mà nhà cao cửa rộng giàu có quá, thì dù sao vẫn không phải là điều mà Thiên Nham muốn, chỉ cần nói chuyện tốt một chút, dâng lên lễ và nói một câu xin lỗi, thì chuyện này thế nào cũng sẽ không sao đâu, cũng sẽ không chặn đường sống.
Hiện tại ông lo lắng là sợ rằng Thiên Nham cũng không thể qua nỗi cửa ải kia của Mạc Yên.
Cả đêm nay, Tần Thiên Nham cũng chưa có quay trở về nhà.
Anh vẫn đứng trước cửa phủ Vương gia của Mạc Yên suốt cả đêm, nhưng tim của anh lại rất nóng bỏng, không có gì có thể so với chuyện Mạc Yên vẫn còn sống, lại càng khiến cho anh cảm thấy thật hạnh phúc.
Cho dù hiện tại anh chỉ có thể đứng tại nơi cách cô một khoảng cách gần nhất, chỉ cần còn cùng cô hít thở không khí dưới một bầu trời, thì anh cũng đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi!
Yên nhi, lần này anh sẽ không buông tay nữa đâu!
Cho dù phải trả giá cao bao nhiêu, cần nỗ lực bao nhiêu, anh cũng sẽ đoạt cô trở về.
Tần Thiên Nham anh ở chỗ này xin thề với trời, anh sẽ dốc hết sức mang lại hạnh phúc cho cô cả đời! Tuyệt đối sẽ không để cho cô chịu một chút ủy khuất gì! Tuyệt đối sẽ không! Nếu như còn phải trải qua lựa chọn thống khổ như vậy một lần nữa, lần này anh sẽ lựa chọn lấy cái chết ở với cô!
Từ nay về sau, chỉ cần cô khỏe mạnh, cho dù toàn bộ mọi người trên khắp thế giới có chết hết, Tần Thiên Nham anh cũng sẽ sống với cô!
Chỉ có một mình cô mà thôi!
Anh phải mượn mùi vị cay như lửa này đè xuống nỗi kêu gào của dã thú bên trong anh, nếu không anh sợ mình sẽ xúc động xông vào cướp người.
Anh thật sự nhớ cảm giác ôm cô vào trong ngực, cảm giác hơi thở vẫn còn sống của cô thật tốt! Thật là nhớ cảm giác hôn cô, yêu cô, cùng cô cùng giường chung gối, ân ái triền miên.
Cướp người thì dễ, nhưng muốn có lại trái tim của Mạc Yên thì lại rất khó!
Cô đã hận anh như vậy, anh không hy vọng cô lại càng có th