Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342202

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2202 lượt.

h chính ngôn thuận theo sát bên cạnh cô, bảo vệ cho bọn họ.
Hôm nay, anh chỉ cần Mạc Yên vui vẻ là tốt rồi, cho dù làm gì, chỉ cần cô có thể nở nụ cười tươi, thì anh sẽ dốc hết sức để làm.
Anh đẩy mình tới vị trí thấp nhất và hèn mọn nhất như trước mắt, nhưng không biết cuối cùng còn có thể mở ra đóa hoa tươi sáng kia không? Có thể hay không thì cuối cùng cũng sẽ có một ngày anh sẽ như cát bụi tung bay rồi biến mất trong gió lạnh kia.
Chỗ Vương phủ của Mạc Yên cách Trung Nam Hải cũng không xa, chỉ cần ra khỏi ngõ nhỏ này, ôm cua vào phố Trường An, quẹo vào trong Trung Nam Hải là tới rồi.
Tần Thiên Nham mở máy truyền tin, liên lạc với ám vệ đã canh giữ ở bốn phía, xác định tra xét nguy hiểm xong thì anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Đang lúc xe của Mạc Yên bọn họ chuẩn bị quẹo cua, thì lối dành cho người đi bộ đột nhiên chạy ra hai ông cháu, bất ngờ móc ở trong túi ra hai quả lựu đạn có hình trứng mới nhất, quăng thẳng vào xe của Mạc Yên.
Biến hoá đột ngột như vậy làm cho tất cả mọi người ứng phó không kịp.
Bọn họ dám---bọn họ thật sư dám động thủ ở chỗ này sao?
Hai mắt của Tần Thiên Nham nhất thời trợn lớn, anh không kịp nghĩ ngợi gì, lập tức mở cửa xe, chạy về phía xe của Mạc Yên.
"Ầm ầm______Ầm ầm"
Hai tiếng nổ lớn làm cho đất cũng phải rung động vài cái, lực của tiếng nổ rất mạnh, đều hất tung chiếc xe ra xa, ngọn lửa hừng hực như lửa tử vong, trong nháy mắt bắt đầu thiêu đốt.
Tần Thiên Nham đã chạy nhanh đến bên cạnh xe của Mạc Yên, nhưng lại bị một ám vệ dùng sức cản lại, bảo vệ cho anh rồi cùng té nhào trên đất.
Đợi khói bay dày đặc trên không trung, Tần Thiên Nham nhìn thấy xe ô-tô vẫn còn bốc cháy hừng hực, anh như điên nhào tới, thê lương kêu to tên của cô, "Mạc Yên, Mạc Yên..."






Trong một chiếc xe màu đen đã đi xa, từ kính xe Nam Bá Đông nhìn thấy Tần Thiên Nham đang nhào tới chiếc xe đang bốc khói ở phía xa, con ngươi màu lam đậm thoáng qua một tia châm chọc, khoé môi nâng lên một nụ cười lạnh, "Anh ta vì em mà hoàn toàn điên rồi! Không có một chút lý trí, anh ta không nghĩ tới chẳng lẽ chúng ta lại chết dễ dàng như vậy sao? Nhóm cảnh vệ và lính bộ đội đặc chủng này của Trung Quốc, theo anh thấy thì bất quá cũng chỉ như thế này thôi! Nếu như không phải trước đó chúng ta đã sớm bố trí tốt hết rồi, dựa vào phòng vệ như vậy của bọn họ, hừ, sợ một nhà ba người của chúng ta đã sớm đi gặp thượng đế rồi."
Mạc Yên không có lên tiếng, cô biết tất cả anh nói đều đúng, cho nên Tần Thiên Nham mới buồn như vậy.
Theo lý thuyết, theo như cô hiểu biết về lực lượng phòng ngự của Trung Quốc, tuyệt đối không thể yếu kém như thế này mới phải chứ, tại sao lại có thể dễ dàng để hai người của thế hệ thứ hai đắc thủ như vậy? Những lính canh gác ở những vùng phụ cận, chẳng lẽ đều ăn cơm ngồi rồi sao? Thời gian và tuyến đường mà bọn họ xuất phát đều đã có những lực lượng liên quan kiểm tra nghiêm ngặc, những sát thủ thế hệ thứ hai này làm sao có thể dễ dàng đến gần đoàn xe của bọn họ như vậy?
Mạc Yên càng nghĩ càng kinh hãi, cầm tay của Nam Tinh, cũng bởi vì trong lòng vô cùng khẩn trương và bất an mà càng nắm càng chặc, bóp đỏ tay của Nam Tinh mà cô cũng không biết.
Nam Tinh lo lắng nhìn cô, "Mẹ, mẹ không sao chứ?"
Anh thật sự cho rằng có một số chuyện đã xảy ra, còn có thể xem như nó chưa từng xảy ra sao?
Anh đã từng gia tăng sự đau nhức trên người cô, sâu như vậy, sâu đến tận xương tủy, sâu đến mức đến bây giờ cô vẫn không có cách nào quên được. Quan hệ của bọn họ như tấm gương đã vỡ, cho dù có đoàn tụ thì cũng sẽ để lại vết nứt, sẽ không bao giờ biến mất.
Chỉ cần một lỗi, thì tất cả đã thua!
Đã từng là chuyện tình yêu nhiệt tình như vậy, hôm nay lại trở thành bi thương bạc bẽo, là số mệnh đã được định trước.
Tần Thiên Nham, hãy buông tay đi! Hãy yêu vị hôn thê của anh thật tốt. Anh có cô ấy và gia đình của cô ấy giúp đỡ, anh sẽ từng bước thăng tiến, một bước lên mây, đoạn đường phía trước đang chờ anh chính là tương lai tốt đẹp, cần gì phải cùng em dây dưa phiền phức chứ.
Trong lúc ngẩn ngơ, xe đen đã vững vàng dừng lại trước cửa phòng chính của Trung Nam Hải.
Cảnh vệ bảo vệ nghiêm ngặc ở bốn phía, Nam Bá Đông, Mạc Yên và Nam Tinh bước từ trong xe ra, còn một chiếc xe khác thì có Đường Thạch và Bạch Lãng bước xuống.
Thủ trưởng Nhất Hào dẫn đầu nhóm Bộ trưởng bộ quốc phòng, Tổng tham mưu trưởng, Cục trưởng công an, còn có người phụ trách chiêu đãi ngày hôm qua là Thôi Khai Bình và Tần Kiến Quốc, giơ lên khuôn mặt cười tươi thân thiết, tiến lên đón, cùng bắt tay với Nam Bá Đông, và Mạc Yên.
Nam Tinh là một đứa bé chín tuổi rất yên lặng, thì cứ như vậy bị người ta bỏ quên.
Mạc Yên và Nam Tinh liếc mắt nhìn nhau, hiện tại càng kinh thường, sẽ làm cho bọn họ càng khiếp sợ, hiện tại bọn họ đang suy nghĩ sẽ làm cho đám người này mở rộng tầm mắt.
Nếu như để cho bọn họ biết, tất cả những thiết bị tiên tiến này đều do đứa bé chín tuổi này thiết kế ra, không biết bọn họ có ngất đi hay kh


XtGem Forum catalog