Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2206 lượt.
êm lý do để hận anh!
Anh biết, hiện tại anh không thể nóng vội, anh phải từ từ dùng tình yêu và sự ấm áp đến chửa lành tâm linh bị thương của cô.
Mạc Yên là một người vợ có tấm lòng bao dung và độ lượng, cô có một trái tim mềm mại nhất, chỉ cần anh có lòng, chịu cố gắng tranh thủ, Mạc Yên nhất định sẽ tha thứ cho anh! Nhất định sẽ!
Trước kia, cho dù anh đảm nhận nhiệm vụ trong bao lâu, cho dù anh vì nhiệm vụ mà hủy đi nhiều buổi hẹn với cô, chỉ cần anh nhẹ giọng nói xin lỗi, cô luôn luôn tha thứ cho anh!
Miễn là anh kiên trì, một ngày cũng sẽ nước chảy đá mòn.
Tần Thiên Nham cứ vừa hút thuốc lá như vậy, vừa hồi tưởng lại thời gian hạnh phúc khi anh còn ở chung với Mạc Yên, sau một lúc vành mắt cũng hồng hồng, rồi lại cười ngây ngô, cả người như một người điên.
Chờ nơi đó phủ đầy tàn thuốc trên đất, thì trời rốt cuộc cũng sáng!
Tần Thiên Nham gọi điện cho Hàn Tiếu Trần, giao phó toàn bộ công việc ở công ty mà anh đã xử lý trong khoảng thời gian này cho anh ta. Bây giờ anh chỉ muốn sử dụng toàn bộ những biện pháp có thể nhìn chăm chú vào một người, sử dụng tất cả sức lực của mình, cũng phải đoạt vợ bảo bối trở về.
Hàn Tiếu Trần ngay lập tức vỗ ngực bảy tỏ anh hoàn toàn ủng hộ quyết định của Tần Thiên Nham, làm cho Tần Thiên Nham có thể bỏ mặc hết tất cả công việc để theo đuổi. Nếu lúc anh ta cần sự giúp đỡ, anh cũng có thể dẫn đầu toàn bộ trên dưới công ty bất cứ lúc nào cũng có thể phối hợp với sự chỉ huy của anh ta. Cho dù sử dụng hết toàn bộ sức lực của công ty để cho Lão Đại đoạt chị dâu trở về, bọn họ cũng sẽ cố gắng tiếp sức cổ động cho Tần Thiên Nham.
Có nhóm Thiết ca ủng hộ toàn bộ, Tần Thiên Nham nhất thời cảm giác cho dù con đường ở phía trước có trăm cay nghìn đắng, anh cũng phải vượt qua mọi chông gai, gặp thần giết thần, gặp phật thì khí phách giết phật, cả người đều tràn đầy ý chí chiến đấu mãnh liệt.
Tâm giờ rưỡi, cửa chính của Vương phủ rốt cuộc cũng mở ra.
Mạc Yên mặc một thân áo váy Chanel màu xanh nhạt, áo khoác vét nhỏ màu đen, tóc nhẹ nhàng vén ở phía sau, nhìn nghiêng như châu ngọc phát sáng tinh xảo, vừa lịch sự tao nhã, lại vừa đoan trang xinh đẹp tuyệt trần.
Một tay cô kéo Nam Bá Đông một thân trang phục lịch lãm, một tay khác lại dắt một cậu bé anh tuấn tám tuổi.
Theo như tin tức mới nhất dò được vào ngày hôm qua, đứa bé anh tuấn tám tuổi này tên là Nam Tinh, bé là con trai của Nam Bá Đông, đã chiếm được tim của cô, Mạc Yên lấy thân phận là mẹ tận tâm chăm sóc bé.
Mà Nam Tinh này đối với Mạc Yên cũng không muốn xa rời, tình cảm của hai người so với mẹ con ruột thịt còn thân hơn.
Hình ảnh một nhà ba người bọn họ gắng bó và cùng dắt tay nhau ở chung một chỗ, thoạt nhìn rất là tốt đẹp, nhưng khi một màn tốt đẹp này rơi vào mắt của Tần Thiên Nham, lại làm cho anh cảm thấy một loại đau đớn sâu sắc.
Anh nhớ lại đứa con đã chết ở trên tay anh, nếu như không phải vì phát súng kia của anh, con của bọn họ cũng đã được ba tuổi rồi.
Vị trí của Nam Bá Đông vốn dĩ là của anh, còn vị trí của đứa bé trai kia thì vốn là của con của anh và Mạc Yên, nhưng tất cả chuyện này đều bị hủy ở trong tay anh.
Anh đây là---tự tạo nghiệp không thể sống!
Dùng máu tươi để đổi lấy bài học kinh nghiệm rất khắc sâu và thê lương, trong vô số đêm của Tần Thiên Nham, chỉ cần vừa nghĩ tới bóng dáng lúc ngã xuống của Mạc Yên, tim của anh đau đến run rẩy, như muốn chết đi.
Cô không khóc không gào, lại càng khiến cho cả người anh đau đớn đến tận xương tuỷ, đau đến tim muốn hỏng.
Lúc đó, cô phải tuyệt vọng như thế nào, thì tim mới có thể bi thương đến chết, mới có thể bình lặng như nước đọng, và lạnh lùng đối mặt.
Ngày đó, một giây kia, anh đã đưa Mạc Yên vào trong địa ngục, mà chính anh chẳng phải cũng sống trong đại ngục sao? Mỗi ngày mỗi đêm sám hối, mỗi ngày mỗi đem dằn vặt, mỗi ngày mỗi đêm tự trách, mỗi ngày mỗi đêm tưởng nhớ. Có lúc anh cũng cảm thấy tại sao mình chưa chết đi, tại sao mình vẫn còn sống trên cõi đời này?
Yên nhi, Yên nhi, Yên nhi...
Mỗi một thanh âm thâm tình gào hét thì đại biểu cho thâm tình như hoả lớn của anh, anh yêu cô gần hai mươi năm, loại yêu và đau đến sâu tận xương tủy này, đã không có cách nào gội rửa. Cho dù thời gian có đến những năm cuối đời, tim của anh, cũng chỉ vì Mạc Yên mà đập mạnh.
Có lẽ Mạc Yên vẫn luôn bao dung và nỗ lực đã làm cho anh tưởng rằng, cho dù anh phạm phải sai lầm to lớn như thế nào, Mạc Yên cũng sẽ tha thứ cho anh.
Mãi cho đến giờ phút này, anh mới phát hiện, có một số bao dung và yêu như sinh mạng, là không thể tiêu hao hết!
Kết quả tiêu hao hết chỉ có một, đó chính là chết!
Tần Thiên Nham nhìn thấy có một đội người bảo vệ cho Nam Bá Đông, Mạc Yên và còn có Nam Tinh lên xe. Thu lại tâm tình mãnh liệt và phức tạp ở trong lòng, bắt đầu nhấn chân ga, theo sát chặc bọn họ.
Theo như hành trình đã sắp xếp của bọn họ, công việc mà hôm nay Mạc Yên phải làm là đi đến Trung Nam Hải để hiệp đàm hợp tác với quân đội.
Thật là may khi công việc lần này của anh là bảo vệ bọn họ, anh có thể dan