XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342195

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2195 lượt.

ệ giữa cô và Nam Bá Đông cũng có kết quả.
Từ ngày đó sau khi thấy Nam Bá Đông, Bạch Yên vẫn luôn cảm thấy bất an và lo lắng, cũng trong lúc đó nhận được điện thoại của Nam Bác Thao, hẹn bà đến khách sạn lớn Grand Hyatt để nói chuyện của Mạc Yên.
Bạch Yên vô lực, nhắm nghiền hai mắt, chuyện nên tới thì rốt cuộc cũng phải tới!
Bà nghiêm túc chuẩn bị cho mình một phen, xong rồi mang theo tâm tình phức tạp, đi tới gặp tuổi thanh xuân lúc trẻ của mình, người đàn ông mà bà đã từng yêu như sinh mạng.
Bạch Yên thông qua sự dẫn dắt của hai vệ sĩ áo đen, đúng hẹn đứng trước cửa phòng tổng thống ở khách sạn lớn Grand Hyatt.
Khi bà nhìn thấy một người đàn ông có hai tóc mai hoa râm, đôi mắt đen tràn đầy kích động ngừng lại trên người bà, Bạch Yên không nhịn được lại cảm thán năm tháng thật vô tình, đã từng là thiếu niên anh tuấn bất phàm như vậy, bây giờ cũng đã già nua và tiều tụy.
Đã từng có năm tháng rực rỡ như vậy, nhưng vào giờ phút này sau khi bị năm tháng đã qua tàn phá, cũng đã hiện loang lỗ nhiều màu không chịu được, chỉ để lại những hồi ức đau đớn hoặc vui vẻ đã qua. Lúc những hồi ức đã chôn sâu lại xông lên đầu, lúc lơ đãng nhớ lại, vẫn còn cảm thấy từng trận đau đớn.
Vì những thứ đã từng có giờ đã trôi qua.
Bạch Yên đột nhiên phát hiện bà vẫn dấu kín nỗ hận trong lòng bà, nhưng vào giờ phút này lại cảm giác nó đã tiêu tán đi không ít. Trước khi tới bà cảm thấy đủ loại lo lắng, đủ loại bất an, nhưng giờ phút này cũng đã khôi phục lại sự bình tĩnh của mình.
Bà vẫn tưởng rằng, nếu như có một ngày bà nói tạm biệt Nam Bác Thao thì bà nhất định sẽ hận không được mà giết ông. Suy cho cùng tình yêu mà ông mang đến không phải là hạnh phúc, mà là đau khổ và bất hạnh nhiều hơn. Nếu như năm đó không phải Mạc Vấn khoan dung và trân trọng, bà cũng không dám tưởng tượng được, Bạch Yên của hôm nay sẽ trôi về đâu?
Hôm nay vừa gặp lại, bà mới phát hiện, những nỗi thống hận năm đó, đã sớm theo thời gian từ từ tan biến. Hận của bà ở nơi này hơn hai mươi năm qua, đã sớm bị tình yêu của Mạc Vấn, còn tình yêu của con cái lấp đầy, mà người yêu cũ này, ở trong mắt bà, bất quá cũng chỉ là một người bạn cũ vừa quen thuộc vừa xa lạ mà thôi.
Nam Bác Thao nhìn thấy trong mắt của Bạch Yên hiện rõ vô cùng kích động, còn ông lại như đang cố đè nén cái gì, giọng nói khàn khàn và nghẹn lời lên tiếng, "Tiểu Yên, bà đã đến rồi!"
Bạch Yên nhàn nhạt liếc ông một cái, nhàn nhạt hỏi, "Không mời tôi vào trong sao?"
Lúc này Nam Bác Thao mới phục hồi lại tinh thần, mở cửa rồi nghiêng người tránh, "Mời vào!" Một đôi mắt nóng bỏng vẫn như cũ đặt trên người bà, nhìn thấy gương mặt bà có dấu vết khắc họa của năm tháng, và bộ dáng thướt tha vẫn như cũ làm cho ông mê muội, thậm chí so với năm đó giờ bà càng có mùi vị hơn, càng làm cho người ta say mê.
Nam Bác Thao quay đầu lại phân phó cho vệ sĩ A Quân, "Kêu người đưa tới cho tôi một ly Lam Sơn và một ly Hương Dụ Nãi Tích."
Bạch Yên đột nhiên nghiêng đầu nhìn ông, xa cách cười nói, "Thật xin lỗi! Tôi đã không còn uống Hương Dụ Nãi Tích." Sau đó bà nói với vệ sĩ A Quân, "Làm phiền cậu, cho tôi xin một ly sữa tươi. Cảm ơn!"
Vệ sĩ áo đen A Quân nhìn Bạch Yên một cái, rồi nhìn về phía Nam Bác Thao, thấy ông gật đầu thì liền lập tức gọi điện sai người chuẩn bị.
Trong lúc này, một người đàn ông trung niên mặc quân trang, thẳng sống lưng, sắc mặt u tối đi nhanh về phía trước.
Phía sau ông còn có một người có thân hình cao lớn đi theo, mặt mũi lạnh lẽo, là nhân viên cảnh vệ có súng mang ở thắt lưng.
Bốn người cảnh vệ canh giữ ở hành lang và ngoài cửa lập tức cảnh giác nhìn những người vừa tới, hai người vệ sĩ đã nhanh chóng vươn tay ngăn cản bọn họ, gương mặt lạnh tuấn tú của vệ sĩ A Quân nói, "Thật xin lỗi! Nơi này là khu vực tư nhân, mời tiên sinh quay về!"
Lúc này hai tròng mắt của người đàn ông trung niên mặc quân trang nhíu lại, trên gương mặt luôn nho nhã lộ ra một cỗ lạnh lẽo, như mùa đông lạnh băng vừa lạnh vừa sắc bén, "Tôi tới tìm vợ của tôi, bà ấy vừa mới vào nơi này, tên của bà ấy là Bạch Yên, phiền cậu vào trong nói lại."
Người vừa tới chính là Mạc Vấn và cảnh vệ của ông.
Mạc Vấn nói xong lại lấy ra chứng cứ của mình đưa cho A Quân nhìn một chút.
Vệ sĩ áo đen A Quân vừa nhìn thấy quân hàm trên người ông, sắc mặt trong nháy mắt nghiêm lại, "Ngài chờ một chút, tôi lập tức vào trong thông báo một tiếng."
Chỉ chốt lát sau Bạch Yên liền đi ra, nhìn thấy Mạc Vấn, nhẹ giọng hỏi, "Hôm nay không phải ông có tiệc đoàn thể hay sao? Làm sao lại có thời gian rảnh tới đây?"
Mạc Vấn ôm hông của bà, "Tôi lo lắng!"
Mặt của Bạch Yên đỏ lên, bấm nhẹ ông một cái, "Đều là vợ chồng già rồi, ông còn có cái gì không yên chứ, chẳng lẽ ông sợ tôi ở sau lưng làm chuyện xấu gì sao?"
Mạc Vấn hôn lên mặt của bà một cái, "Không phải, tôi không sợ bà làm chuyện xấu gì, tôi chỉ sợ có người da mặt dày vô hạn nghĩ muốn làm chuyện gì xấu với bà, tôi thân là chồng bà, tất nhiên phải có trách nhiệm bảo vệ, tuyệt đối sẽ không để cho bất luận người nào thừa dịp