XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342196

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2196 lượt.

, cần phải chặt hết những nguy hiểm trước khi nó phát sinh."
Bạch Yên cười cười, "Ông đến thì cũng tốt thôi, dù sao bây giờ Yên nhi là con gái của chúng ta, có một số việc tất cả mọi người gặp mặt nói rõ ra cũng tốt."
Mạc Vấn nghe Bạch Yên nói thế, trong lòng cũng trấn định! Trước kia ông vẫn luôn lo lắng, Bạch Yên có thể sẽ bị Nam Bác Thao ảnh hưởng.
Dù sao, bà cũng từng đã yêu Nam Bác Thao sâu đậm như vậy.
Bây giờ nhìn lại thì những điều mà ông lo lắng đã dư thừa rồi.
Bạch Yên là một người phụ nữ rất lý trí, ông thật may mắn khi có thể cưới được bà, cũng vì vậy mà có được vài chục năm hạnh phúc.
Nam Bác Thao nhìn thấy Mạc Vấn bá đại ôm cả thắt lưng của Bạch Yên tiến vào, con ngươi ảm đạm đi một chút, ngay đó liền khôi phục lại nụ cười thản nhiên và ung dung, "Tham mưu Mạc, mời ngồi! Hôm nay thật xin lỗi vì đã quấy rầy các người! Nếu như không phải vì chuyện của Yên nhi và A Đông, tôi cũng sẽ giữ gìn lời hứa năm đó, tuyệt đối tạm biệt Bạch Yên, lần này kính xin Tham mưu Mạc bỏ qua!"
Trên gương mặt nho nhã của Mạc Vấn xuất hiện nhàn nhạt lệ khí, "Chủ tịch Nam đã khách khí rồi! Mạc Yên là con gái của chúng ta, tôi thật sự rất cảm kích ông đã chăm sóc cho nó trong hơn một năm này, nhưng mà tôi không hy vọng ân oán đời trước ảnh hưởng đến hạnh phúc của mấy đứa nhỏ."
Sắc mặt của Nam Bác Thao trầm xuống, lạnh giọng nói, "Điền này cũng chính là hy vọng của tôi! A Đông và Yên nhi đã sớm trở thành vợ chồng, tôi không biết tại sao Bạch Yên lại lấy chuyện đoạn tuyệt quan hệ tới ngăn cản bọn họ ở chung một chỗ, hai người có thể thẳng thắng nói rõ nguyên nhân cho tôi biết được không?"
Mạc Vấn và Bạch Yên liếc mắt nhìn nhau, Bạch Yên chống lại ánh mắt vội vàng của Nam Bác Thao, trong lòng run lên, cắn môi, sau khi chờ trong lòng đấu tranh một phen xong, bà nói từng chữ từng câu mở chân tướng kia ra ngoài, "Yên nhi...là con gái của ông!"
Mạc Yên núp ở sau bức màn nghe thấy đáp án mà cô đã sớm nói trước đó, trong nháy mắt tim vặn lại thành một đoàn, nước mắt như trân châu đứt giây, cứ thế rơi xuống.
Cô chưa bao giờ nghĩ tới, Mạc Vấn nuôi cô hơn hai mươi năm, đối xử với cô như cốt nhục thân nhất, đến cuối cùng lại không phải là ba cô.
Sau đó, Nam Bác Thao và Bạch Yên nói cái gì cô cũng hoàn toàn không nghe thấy.
Cô bụm chặc miệng mình, không để cho mình phát ra một chút xíu âm thanh nào.
Khóc thút thít không tiếng động, cảm xúc bị kích động đến vượt quá giới hạn, làm cho tim cô ép chặc từng trận.
Một trận đau đớn đến không thở được quét tới toàn thân cô, ý thức của Mạc Yên trong nháy mắt rơi vào trong bóng tối, "Rầm" một tiếng ngã xuống đất.






Tiếng động phía sau rèm làm kinh động cuộc nói chuyện của ba người.
Nam Bác Thao phản ứng kịp, lập tức kéo màn cửa ra, lúc phát hiện Mạc Yên mặt xanh mét té xuống đất, dọa cho ông sợ phải ngồi chồm hổm xuống, đang muốn vươn tay ôm cô thì liền nghe được tiếng quát của Mạc Vấn, "Không được động! Đừng động đến con bé! Để tôi tới xem một chút!"
Mạc Vấn vọt tới, thấy bộ dáng trắng nhợt trong cơn sốc của Mạc Yên, rõ ràng là...
Trong lòng của ông rét rung, vội vàng đặt thân thể của Mạc Yên nằm ngang, nghiêng đầu lớn tiếng quát Nam Bác Thao, "Mau cầm hai cái gối tới đây!"
Nam Bác Thao vội vàng chạy vào phòng ngủ, cầm toàn bộ gối ra.
Hai tay của bà nắm lại thật chặc, ngay cả móng tay bấm vào da thịt mà bà cũng không biết, chỉ có nước mắt là không ngừng chảy xuống, nhưng ngay cả một âm thanh cũng không phát ra.
Đột nhiên Bạch Yên đi tới trước cửa sổ quỳ xuống, nhìn bầu trời ở bên ngoài cửa sổ, hai tay chấp lại thành hình chữ thập, không ngừng ở trong lòng cầu xin ông trời, cầu xin ông trời đừng tàn nhẫn như vậy. Nếu như quả thật muốn ban tai họa gì xuống, thì hãy để một mình bà tới chịu đựng, bà tình nguyện giảm thọ, cũng không muốn Mạc Yên, con bà một lần nữa lâm vào chốn khổ nạn. Con bé còn trẻ như vậy, con bé chỉ vừa mới thoát khỏi đau khổ thôi, tại sao lại để cho con bé tiếp tục bị thương chứ?
Ông trời, cầu xin ông, xin hãy nhìn vào một người mẹ như con mà bỏ qua cho con gái của con đi!
"Tiểu Yên, bà đừng như vậy mà!"
Nghe được giọng nói của Nam Bác Thao, Bạch Yên chợt ngước mắt, câm hận nhìn chằm chằm ông, "Nếu như không phải lỗi của ông thì làm sao Yên nhi lại xảy ra chuyện như vậy chứ?"
Đây hết thảy đều là lỗi của Nam Bác Thao ông, nếu như không phải là lỗi của ông thì làm sao Yên nhi lại có chuyện chứ?
Nam Bác Thao chống lại tầm mắt của bà, trong lòng lại cảm thấy thống khổ và bi thương.
Kết quả này không phải là điều ông muốn, chẳng qua ông chỉ quá yêu bà, đời này của ông không có cách nào để bà ở bên cạnh, và cũng là đời này của Nam Bác Thao không có cách nào bù đắp lại nỗi tiếc hận này.
Lúc ông biết Mạc Yên là cốt nhục của mình, cái loại vui sướng như điên đó đã lấp đầy ông.
Cho nên, ông vội vã buông tất cả mọi chuyện, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới đây, mục đích chính là muốn xác nhận, ông, Bạch Yên, Mạc Yên và còn có một đoạn