Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.
cô xuất hiện hai chữ này.
Chẳng lẽ...cổ độc của anh phát tác sao?
Nghĩ tới có thể là như vậy, sắc mặt của Mạc Yên không còn chút máu, trong lòng chỉ cảm thấy lạnh thật lạnh...
Nhân viên cấp cứu rất nhanh đã tới nơi!
Nam Bá Đông đã ngất xỉu được chuyển tới bên trong bệnh viện riêng biệt ở Trung Nam Hải.
Sắc mặt của Thủ trưởng Nhất Hào nghiêm túc ngồi ngay ngắn ở bên ngoài phòng cấp cứu, những bác sĩ chuyên gia đông y và tây y đều được nhanh chóng mời tới, chật ních cả một phòng, sau khi bọn họ kiểm tra xong tình trạng thân thể của Nam Bá Đông rồi phân tích kết quả xử lý bệnh tình khẩn cấp của Nam Bá Đông.
Cuối cùng, tây y cho ra một kết luận đó là: bởi vì Nam Bá Đông thiếu dinh dưỡng trong thời gian dài, làm cho khí huyết tụt, các bộ phận nội tạng đều nhanh chóng hiện ra tình trạng suy kiệt, tên bệnh là chứng suy kiệt của các bộ phận cơ quan.
Bọn họ kết luận Nam Bá Đông chưa từng có một tháng sống tốt.
Mà đông y lại cho ra kết luận còn lại: Nam Bá Đông bị trúng miêu cổ của Vân Nam, giống như cổ độc tuyệt tình, nhưng lại không có người có thể trị bệnh này, chẳng qua là cũng chỉ nghe nói, nên không dám khẳng định, nhưng các chức năng cơ quan đang nhanh chóng suy kiệt là sự thật.
Nếu như xác định là cổ độc tuyệt tình ở Nam Cương, chỉ cần tìm được người hạ cổ, cởi bỏ cổ độc này ra, vậy Nam Bá Đông cũng còn có một con đường sống.
Bất kể là kết luận của người nào, đối với Mạc Yên và Nam Tinh mà nói thì đều là một cú đánh trí mạng.
Mà Mẫn Lạp vội vã chạy tới, sau khi kiểm tra toàn thân Nam Bá Đông, anh lặng lẽ kéo Mạc Yên sang một bên, xác nhận với cô về ý kiến giải thích của nhóm đông y. Đây cũng là lần đầu tiên Mẫn Lạp thẳng thắn giải thích chi tiết về bệnh tình của Nam Bá Đông tới Mạc Yên.
Ngày tháng của Nam Bá Đông đúng là không còn nhiều nữa rồi!
Mặc dù Nam Bá Đông may mắn tránh được vận rủi mất mạng lúc trúng đạn lần trước, nhưng cổ độc hiện tại lại quá mức khó giải, Mẫn Lạp vẫn không tìm thấy được biện pháp nào để giải nó.
Vì thế, Mẫn Lạp đã từng cầu xin Độc Cô Thiên Nhai, nhưng mà ngay cả Độc Cô Thiên Nhai là thần y mà cũng đối với cổ độc này bó tay. Lúc anh ta gần đi, anh ta đã lưu lại một câu cho Mẫn Lạp, "Có lẽ, các người nên đến Miêu Cương tìm một người tên là Cổ vương Lam Khảm Khảm, có thể bà ta sẽ có biện pháp."
Nam Bá Đông đã lập tức phái vài nhóm người đi Miêu Cương tìm Lam Khảm Khảm, nhưng vẫn chưa có tin tức hồi báo.
Bây giờ, máu trong người Nam Bá Đông đã bị cổ trùng cắn nuốt tới tận cùng, cho dù bọn họ có tìm được biện pháp giải cổ, thân thể của anh cũng đã chống đỡ tới tận cùng rồi, sợ rằng không có sức xoay chuyển, chẳng qua chỉ có thể trì hoãn được vài ngày rồi chết đi.
Nghe được Mẫn Lạp xác nhận, Mạc Yên chỉ cảm thấy tay chân lạnh như băng, đầu óc trống rỗng, cái gì cũng không nghĩ được, cái gì cũng không muốn làm, tựa như ngay cả khí lực giơ tay và nâng môi để nói chuyện cũng đã mất đi.
Người đàn ông này đã từng bò dậy từ trong địa ngục, thật vất vả mới kiếm được một phần tài sản này, thật vất vả mới đứng trên đỉnh cao, thế mà tại sao ông trời lại có thể tàn nhẫn triệu hồi anh như vậy?
Người đàn ông này ép cô cắt đứt chuyện cũ, người đàn ông này buộc cô phải sống tiếp, người đàn ông lấy phương thức im lặng gọt giũa cô, lặng lẽ để lại dấu vết vĩnh viễn không biến mất ở trong lòng cô. Lúc anh biến cô trở thành người thân để bảo vệ, thì giờ tại sao anh lại muốn bỏ đi?
Cô nhìn người đàn ông mới vừa rồi còn nghiêm nghị, ngạo khí và hăng hái giờ lại nằm trên giường bệnh, lại nằm ở đó trong không khí trầm lặng, nước mắt kia, không khống chế được mà chảy xuống.
Nam Tinh vẫn luôn ở bên cạnh cô, một bước cũng không rời, khuôn mặt nhỏ bé của bé lạnh lẽo, nhưng tay của bé lại siết thật chặc tay của Mạc Yên.
Lúc này bọn họ cần phải hấp thu sức mạnh và ấm ấp từ bên trong cơ thể của đối phương, vậy mới có thể giúp bọn họ tiếp tục chống đỡ.
Mặc dù Nam Bá Đông không yêu bé sâu đậm, nhưng bé lại có thể hấp thụ một loại sức mạnh của đàn ông thuộc về Nam Bá Đông, để cho bé có thể dũng cảm, không sợ mà tiếp tục cố gắng, phấn đấu, tích lũy kinh nghiệm để bảo vệ cho Mạc Yên.
Nhưng hôm nay lại nghe thấy tin Nam Bá Đông không thể sống tới một tháng, tim của bé liền lập tức bị đè nén đến không thở nổi.
Muốn khóc nhưng ánh mắt lại khô khốc, không chảy ra được một giọt nước mắt.
Ba của bé từng nói qua, đàn ông chỉ đổ máu không đổ lệ, đàn ông rơi nước mắt là một hành động rất hèn nhát!
Hai tay của Nam Tinh và Mạc Yên nắm chặc nhau đến đỏ, nhưng tựa hồ bọn họ lại không cảm giác được một chút đau đớn nào, trong lòng chỉ cảm thấy cái chết đang đến gần mà đau đớn và tuyệt vọng thôi.
Nhìn thấy anh và bệnh chiến đấu như vậy, bọn họ lại không có biện pháp nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh đau, nhìn anh khổ, trong lòng cũng không nhịn được mà hét lớn điên cuồng.
Trước kia, lúc Nam Bá Đông giả chết, bọn họ chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng như bây giờ. Khi đó chỉ cảm thấy có một ngày anh nhất định sẽ quay trở về!
Mà Nam Bá Đông cũng không là