Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342192
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2192 lượt.
r>Cô vừa mới nói thế, trong lòng mọi người lại càng buồn, càng thêm đau lòng.
Cô là một cô gái tốt đẹp như vậy, tại sao ông trời vẫn để cho cô ăn nhiều đau khổ như vậy? Tại sao còn muốn cô chịu nhiều tội như vậy? Ông trời, ông thật sự công bằng sao?
Trong lúc mọi người vì Mạc Yên mà lặng lẽ rơi nước mắt, Tần Thiên Nham ở đầu kia, vì tra án đánh bom này, đã một ngày một đêm chưa được chợp mắt.
Lúc đó khi nhìn thấy Mạc Yên ngồi trong xe ô-tô nổ tung, Tần Thiên Nham đã muốn điên rồi.
Anh cởi áo ngoài xuống, điên cuồng đánh vào lửa lớn ở trên xe đen: lửa cháy nhưng nhờ sự giúp đỡ của mọi người, lúc dập xong lửa ở trong xe, anh nhìn thấy ở trong xe chỉ có hai xác chết của hai người đàn ông, nhưng cũng không có nhìn thấy xác chết của đứa nhỏ và phụ nữ, nhất thời Tần Thiên Nham mừng như điên.
Mạc Yên không sao! Mạc Yên của anh không có việc gì!
Sau đó, đầu óc của Tần Thiên Nham vừa chuyển, thì cũng hiểu rõ tất cả, nhất định là trong nháy mắt lúc bọn người của Mạc Yên ngồi trong xe đen quẹo cua, lợi dụng lúc quẹo cua không ai để ý, nhanh chóng tiến hành đổi xe, lúc đó suy nghĩ của anh có chút lung tung, cho nên anh mới không có nhận ra sự biến hoá trong chớp mắt này.
Bất luận là như thế nào, chỉ cần Mạc Yên không sao là tốt rồi!
Tần Thiên Nham lại gọi điện cho Tần Kiến Quốc ở Trung Nam Hải để xác nhận, nghe Tần Kiến Quốc khẳng định nói, Nam Bá Đông, Mạc Yên và còn có Nam Tinh đã an toàn tới đấy, lúc này Tần Thiên Nham mới thở dài một hơi.
Ngay sau đó nghĩ tới người đã làm tổn thương Mạc Yên, trong tròng mắt của anh loé lên một cỗ khí lạnh khát máu của báo săn, người dám can đảm tổn thương Mạc Yên thì anh sẽ không bỏ qua cho ai cả!
Tần Thiên Nham dẫn theo thủ hạ của mình lập tức đi thẩm vấn hai ông cháu tiến hành ném bom tập kích.
Không ngờ hai cái miệng của một già một trẻ lại mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của Tần Thiên Nham, cạy như thế nào cũng cạy không ra.
Đang lúc không có biện pháp nào, Tần Thiên Nham không còn cách nào khác đành xin chỉ thị của cấp trên mời nhà chuyên thôi miên Đậu Đại Đồng tới đây thôi miên để giúp lấy lời khai.
Kết quả lấy được từ miệng của bọn họ trong lúc thôi miên là: hai ông cháu này cũng không phải là hai ông cháu thật sự, chẳng qua chỉ là hợp tác, người giả trang là ông nội tên là Củng Tồn Nghĩa, còn người giả trang làm cháu gọi là Dư Quả, bọn họ là người của Thanh bang trong thủ đô.
Mà nhiệm vụ lần này của bọn họ là được giao từ một nhân vật kêu là "Hắc Xà" ở trong Thanh bang, Hắc Xà cam kết với bọn họ, nếu như nhiệm vụ này thành công thì sẽ cho bọn họ một trăm vạn nhân dân tệ làm thù lao, trước đó đã đưa trước năm mươi vạn.
Tuy hai "ông cháu" biết rõ đây là chuyện không thể làm, nhưng muốn tiền nhiều thì phải gan dạ, bọn họ chỉ còn cách nhắm mắt tiếp nhận thôi.
Lúc Tần Thiên Nham mang người tới lùng bắt Hắc Xà, lại phát hiện Hắc Xà đã sớm giết chết hết gia đình của mình, lúc Hắc Xà chết chính là năm phút sau khi nhiệm vụ thất bại của hai ông cháu, cũng tức là khi nhiệm vụ của hai ông cháu vừa thất bại, Hắc Xà lập tức giết người diệt khẩu.
Vụ án này lâm vào khó khăn.
Theo sau đó, Thủ trưởng Nhất Hào hạ lệnh xuống trong vòng một tuần phải phá cho xong vụ án này, những người cho tổ chuyên án lại ngày đêm hai mươi bốn tiếng không ngừng triển khai khế hoạch tìm kiếm bốn phía về bằng chứng của Hắc Xà và hai ông cháu, hy vọng với đủ loại điều tra có thể tra được một chút dấu vết nào.
Tần Thiên Nham đảm nhiệm vị trí quan trọng và khó khăn nhất, lại càng không ngừng tiến lên đuổi theo mục tiêu của mình.
Trong lúc vụ án này không có chút đột phá nào, anh mặt mày cau có, thì Tần Thiên Nham nhận được điện thoại của Mạc Hàn.
Nói thật, từ sau khi Mạc Yên xảy ra chuyện, mọi người ở trong nhà họ Mạc căn bản đối với Tần Thiên Nham chỉ có một sắc mặt, đó chính là mặt lạnh!
Nhưng lần này Mạc Hàn cư nhiên chủ động tìm đến anh, Tần Thiên Nham cảm thấy vô cùng bất ngờ, nhưng lại khẳng định Mạc Hàn tìm đến anh thì nhất định có chuyện, nghĩ tới thân phận của Mạc Hàn, Tần Thiên Nham lập tức hẹn Mạc Hàn ra một nơi nào đó nói chuyện.
Tại một quán trà tầm thường trong một con hẻm, Mạc Hàn đưa tài liệu điều tra ở trên tay của mình cho Tần Thiên Nham, "Xem thử có thể giúp gì cho cậu không?"
Tần Thiên Nham vừa rút tài liệu liền nhìn thấy, hai tròng mắt đột nhiên trừng lớn vui mừng, "Anh Hàn, anh đây là đang đưa than trong ngày tuyết cho em rồi!"
Mạc Hàn nhàn nhạt nói, "Giúp được thì tốt! Tôi đi đây!"
Tần Thiên Nham lập tức đứng dậy, "Anh Hàn, chờ một chút!"
Mạc Hàn quay mắt lại, trên khuôn mặt tuấn dật vẫn là một mảnh lành lạnh, "Còn có việc gì sao?"
"Cảm ơn anh! Cảm ơn anh đã giao phần tài liệu này cho em!" Tần Thiên Nham chân thành cúi người cảm ơn.
Anh biết, Mạc Hàn lấy được phần tài liệu này từ nhân viên của tập đoàn có tài lực hùng hậu, trừ bên trong quốc an của bọn họ có địa vị, thì người bình thường rất khó lấy được."
Mạc Hàn hừ nhẹ một tiếng, khoé môi nâng lên một tia cười trào phúng, "Tôi cũng không phải muốn g