Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Tỏa Sáng

Quân Hôn Tỏa Sáng

Tác giả: Công Tử Khanh Thành

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341211

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1211 lượt.

sông chảy xiết phá vỡ đê đập, cuốn trôi cầu, làm sạt lở núi, tất cả những hình ảnh đó cứ như đèn chiếu xoay mòng mòng trong đầu cô. Chấn thương của Mục Lương Hòa vẫn chưa khỏi, nếu không may xảy thêm chuyện gì thì thật không dám tưởng tượng.
Có lẽ do cô nghĩ tiêu cực nhưng đầu óc bây giờ giống như đã không còn là của mình, không thể khống chế được cứ suy nghĩ lung tung.
Thanh Ninh khoác balo đứng nhìn màn mưa liên miên không dứt bên ngoài, trong tay cầm một cái ô màu đen, lúc trước mua nó là vì cảm thấy trang trọng, bây giờ nhìn lại chỉ cảm thấy trong lòng buồn bực cực kỳ.
Chị Ngô đem đồ ăn sáng vào hộp thức ăn cho cô ăn trên đường, Trần Minh đã khởi động xe, chiếc xe nhanh chóng trượt vào màn mưa.
Đến bến xe, Trần Minh đoạt lấy balo nhất định đòi đưa cô vào trong, cô vất vả lắm mới đẩy được anh ta về, chờ xe đi khuất cô liền chặn một chiếc taxi trực tiếp đến sân bay.
Máy bay đáp xuống thành phố B, ngồi xe buýt vòng vèo mãi mới đến thành phố W. Bên ngoài mưa càng ngày càng lớn, cô mở tấm bản đồ mới mua ở bến xe thành phố W ra xem, huyện xảy ra lũ lụt cách nơi này một quãng đường, cô mua qua loa một cái bánh rán hoa quả rồi lên xe.
Khẩu âm địa phương thành phố W cô nghe hoàn toàn không hiểu, dùng tiếng phổ thông nói với tài xế cô muốn đi đến huyện Kim Miện thì ông tài xế xổ lại một tràng cô nghe không hiểu, phải trực tiếp giơ tiền trong ví ra ông ta mới chịu lái đi.
Dọc đường mưa không ngớt, nghe nước mưa xối xả lên thân xe cũng biết mua to bao nhiêu. Cảnh vật bên ngoài vì mưa mà trở nên mơ hồ, cô cũng không biết mình đang đi đến đâu, chỉ cảm thấy xe đi thật lâu, từ êm ả chuyển sang lắc lư, cuối cùng xe dừng ở ven đường, tài xế sư phụ quay đầu lại.
"Xuống ở chỗ này đi, không thể đi tiếp nữa."
Thanh Ninh nghiền ngẫm mãi mới hiểu lời ông tài xế nói, nói tiếng "Cám ơn" rồi khoác balo căng ô xuống xe. Trên đường đã ngập nước lênh láng, thỉnh thoảng mới thấy được vài chiếc xe ba bánh khó khăn di chuyển qua. Thanh Ninh mở GPS ra xem hướng dẫn, tìm tòi vị trí, tìm hồi lâu mới có tín hiệu, huyện Kim Miện cách nơi này không xa. Theo lời ông tài xế thì khoảng nửa tiếng nữa là tới, nhưng cô bây giờ phải đi bộ, có lẽ phải trời tối mới đến được.
Lúc từ thành phố C đến đây Thanh Ninh đã suy tính trong đầu, mình một mình đến huyện Kim Miện này là không ổn nhưng cô lại không yên tâm về Mục Lương Hòa. Cô chỉ muốn nhìn xem anh có phải vẫn tốt hay không, ai nói cô không hiểu chuyện cũng được, cô không quan tâm, cô chỉ không muốn mòn mỏi ở nhà đợi điện thoại của anh.
Chân ngâm trong nước đã thấm lạnh, cô lại đi ủng ngắn nên toàn bộ ủng đã bị úng nước. Một tay giữ balo, một tay che ô, quần áo nhanh chóng bị giội ướt cả, cái ô này căn bản không là gì so với mưa lớn như thế này, cô thầm hối hận đã không mặc áo mưa.
"Cô gái, cho hỏi phía trước có phải là huyện Kim Miện rồi không?"
Thanh Ninh run rẩy xoay người, sau lưng có một chiếc xe moto ngừng lại, lái xe là một người đàn ông trung niên mặc một cái áo mưa màu lam, đi đôi ủng cao su cao đến đầu gối, cả chiếc xe cũng đã ngập một nửa trong nước. Cô gật đầu, người đàn ông lại hỏi : "Cô là người ở đó à?"
"Không phải, tôi đi tìm người."
Người đàn ông co chút khó hiểu, một cô gái mảnh mai thế kia lại đi tìm người vào lúc này : " Vừa hay tôi cũng thế, cô đi thế này chắc còn lâu mới đến, nếu không ngại thì đi cùng với tôi."
Thanh Ninh cầu còn không được, lập tức gật đầu trèo lên ngồi sau xe. Người đàn ông nổ máy một cách khó nhọc, cô che ô lên đỉnh đầu, gió lớn làm cái ô gãy mấy hai nan sắt, một bên ô sụp xuống, cô vừa chống chỗ lõm vừa xốc balo đặt ở trước ngực.
"Phía trước có hai con đường, đi đường nào bây giờ?"
Đến đường rẽ, người đàn ông dừng xe, Thanh Ninh lấy GPS tra đường nhưng đã hoàn toàn mất tín hiệu, ảo não ra hiệu với người chủ xe.
"Nếu vậy thì chọn đường bên trái đi."
Bọn họ chỉ còn cách đánh cuộc, chỉ mong cuộc thắng, tiếc là đi được đến nửa đường thì bị một tốp quân nhân cản lại không cho đi tiếp.
"Phía trước là khu vực gặp nạn, vô cùng nguy hiểm, không thể đi vào."
Người lính cản xe nói, vì sạt lở núi đường đã bị chặn mất rồi, xe chuyên chở không vào được, quân đội đang phải cho máy đào máy xúc vào để dọn đường.
Người đàn ông không vào được nên đưa một lá thư cho anh lính nhờ chuyển cho một người dân trong thôn, thở dài một tiếng quay xe đi về. Thanh Ninh đứng run lẩy bẩy che cây ô rách không cam lòng quay về, túm lại một đồng chí đang chuyển bùn ra ngoài đưa hình của Mục Lương Hòa cho anh ta nhìn.
"Không biết, tôi mới đến hôm qua thôi, nếu là quân đội đến cứu nạn từ mấy ngày trước thì chắc là ở khu vực gặp nạn bên trong." Anh lính nhìn hình và mấy cái gạch sao thì biết ngay cấp bậc người này rất cao, đánh giá người con gái xinh đẹp toàn thân trước mắt, rõ ràng đã lạnh phát run phải cắn chặt hàm răng lại.
"Tôi có thể đi vào cùng các anh không?" Thanh Ninh thận trọng hỏi.
"Cô đúng là vợ người này chứ?
"Đúng vậy, tôi chỉ muốn gặp anh ấy một chút."
"Vậy được, tí nữa cô ngồi xe chúng tôi cù


Polly po-cket