Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử
Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341212
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1212 lượt.
ng vào."
Anh lính trẻ nhận lời Thanh Ninh còn tìm cho cô một chỗ tạm tránh mưa, chờ xe đi đổ bùn đất quay lại sẽ vào bên trong.
Thanh Ninh chỉ mong sao có thể lập tức đi vào trong, bỗng từ xa một chiếc xe tải lớn tiến lại, mặc dù mới 4 giờ chiều mà trời đã nhập nhoạng tối.
Trong thùng xe đều là lính ngồi, không biết anh lính lúc nãy nói gì mà họ để cho cô ngồi lên ghế phụ. Lái xe cũng là một anh lính trẻ, làn da ngăm đen, cười lên khoe hàm răng trắng giống y Cố Thành Dĩ, cậu ta nhiệt tình đưa ra một cái khăn lông, trong lòng Thanh Ninh nóng lên.
Xe đi rất chậm, chòng chành dữ dội, rốt cuộc lúc trời tối hẳn cũng vào được trung tâm cứu trợ tạm thời, nghe bọn họ nói tất cả nhân viên cứu tế sau khi thay ca buổi tối cũng sẽ về đây nghỉ ngơi.
Trong lều tạm đã chen lấn không ít người, ánh mắt kinh hoảng, do dự. Thanh Ninh che ô ôm balo đứng ở bên ngoài, nghĩ tới lúc gặp Mục Lương Hòa phải nói gì. Đột nhiên một tiếng còi hụ lên dồn dập, chỉ nhìn thấy một toán quân nhân từ trong lều trại nhanh chóng ra ngoài, trèo lên xe tải lớn, không bao lâu xe biến mất trong bóng đêm. Nghe một người phụ nữ bên cạnh nói có tình huống khẩn cấp, trong lòng cô giật thót một cái.
Không tới thì không biết, đến rồi mới thấy tình hình thiên tai nghiêm trọng. Dưới màn đêm túp lều tạm xiêu vẹo chực đổ, bị gió thổi qua phát ra tiếng soạt soạt, còn có đứa bé đáng thương mặc quần áo ướt sũng đứng ở trước lều, tay mò mẫm trong túi thức ăn, rút ra chỉ còn toàn vụn thức ăn.
Thanh Ninh lặng người xúc động, đang chuẩn bị đi về phía lều Giải Phóng Quân thì phía sau vang lên một tiếng chị dâu, cô cứng người lại đồng thời mừng rỡ xoay người.
"Chị dâu, thật sự là chị...sao chị tới đây?" Cố Thành Dĩ vốn không xác định, giờ thì hoàn toàn khẳng định rồi.
Quần áo trên người Cố Thành Dĩ cũng ướt nhẹp, trên quần đều là bùn, khác cái là cô che ô còn anh ta mặc áo mưa, chân mang ủng cao su cao đến đầu gối.
Cố Thành Dĩ nhìn người trước mặt sắc mặt hơi trắng bệch, không chờ trả lời đã vỗ đùi: "Nhất định là đến thăm thủ trưởng, anh ấy vẫn chưa về, chị vào trong ngồi trước đã."
Cố Thành Dĩ hết sức nhiệt tình nhận lấy balo trong tay cô rồi đưa cô vào trong lều. Trong căn lều chật hẹp kê liên tiếp mấy cái nệm đã ướt nhẹp vì nước mưa, có mấy cái còn là nệm cỏ, phía trên phủ sơ cái mền một. Gió bên ngoài vừa thổi căn lều đã rung rinh như ông già tuổi xế chiều.
"Chị dâu, chị đến đây chắc là không yên tâm về thủ trưởng hả."
"Ừhm." Thanh Ninh ngồi xuống một cái nệm rơm, nhìn chung quanh lều một vòng: "Vết thương của anh ấy vẫn chưa khỏi, tôi không yên tâm nên đến xem thế nào, xong rồi sẽ đi ngay."
Cố Thành Dĩ cảm thấy cô gái này cũng quá thành thực rồi, chỉ vì muốn xem một chút mà chạy đến tận khu vực xảy ra thiên tai, nếu bảo tình cảm không sâu thì có đánh chết anh ta cũng không tin. Có điều nhìn thấy cũng thật ghen tỵ, đến khi nào thì mới có một cô gái chịu vì anh ta như vậy đây, được vậy dù có chết cũng nhắm mắt. Nhưng nếu mà có chuyện đó thật, anh ta sẽ không nỡ mà bỏ cô ấy đi xa thế này, đừng nói gì là để cô ấy đến khu vực thiên tai nguy hiểm như bây giờ.
"Thủ trưởng một lát nữa sẽ về, chị uống tạm chén nước cho ấm bụng đã."
Tạ Thanh Ninh người này thật có bản lĩnh khiến người khác tức chết mà vẫn phải vui mừng, Mục Lương Hòa cũng cảm thấy giờ mà la hét cô cũng vô ích, người cũng đã đến rồi, lý do anh giấu cô cũng chính là cái này, sợ cô biết rồi sẽ bất chấp tất cả chạy tới, quả nhiên tới thật rồi.
Liếc nhìn cô đang loay hoay với cái lò trước mặt, quần áo ướt nhẹp, tóc bết vào bên má, chân mày nhăn tít cả lại "Thay quần áo ướt đi, anh ở đây canh chừng cho em. "
Mục Lương Hòa nói xong lại đi ra ngoài, Thanh Ninh cười ngọt ngào, lấy quần áo khô trong balo ra thay, đem quần áo ướt vắt trên một cái dây, chờ cô thay xong anh mới đi vào.
"Thủ trưởng, anh cũng nên thay đồ đi." Dù anh có mặc áo mưa nhưng quần áo vẫn bị ướt, cả người giống như mới từ trong nước vớt ra, đi một bước lại lưu lại một vệt nước.
"Lát còn phải ra ngoài, thay hay không cũng thế."
"Nếu vậy thì dán một miếng cao đã."
Không đợi anh trả lời, đã đem miếng cao xé ra, sau đó tròn mắt nhìn anh. Mục Lương Hòa không cưỡng được, không thể làm gì khác hơn là nằm xuống vén áo lên cho cô dán cao.
Tay Thanh Ninh đặt ở trên chỗ eo bị thương của anh, phía trên đã sưng lên một mảng, cố ý ấn xuống một cái làm anh phải rên lên: "Cũng nghiêm trọng như thế rồi, thủ trưởng, anh đang liều mạng à."
"Dán nhanh lên đi."
Thanh Ninh đau lòng cho vết thương của anh, nhưng vì đã biết anh một lòng vì quốc gia và nhân dân nên cũng không tiện nói gì. Dán cao xong cô lấy thịt đã làm nóng cho anh nhưng anh không ăn.
"Thanh Ninh, đem đồ đi chia hết đi."
"Không muốn." Đây là đồ cô mang từ xa đến cho anh mà.
Mục Lương Hòa thâm trầm nhìn cô chằm chằm làm lông tóc cũng muốn dựng cả lên. Chợt anh đoạt lấy cái mâm đi ra khỏi lều, một lát sau trở lại, trong tay chẳng có gì cả, đó là cô đặc bi