Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2379 lượt.
ông nhanh không chậm dời ánh mắt nhìn người đàn ông cao lớn, trên mặt là vẻ lạnh nhạt và nghiêm túc.
"Sao vậy, xảy ra chuyện gì sao?" Cậu ta tự mình tới đây, hiển nhiên là đã xảy ra chuyện.
Gật đầu một cái, cận vệ đưa vẻ mặt thành thật nhìn anh, hình như có chút do dự, "Có chút việc."
"Được, tôi biết rồi!" Dịch Khiêm đột nhiên quay đầu dặn dò cô gái bên cạnh một tiếng, "Ngoan ngoãn ở chỗ này chờ anh... anh sẽ quay trở lại ngay. Văn Khâm, anh đi chuẩn bị đồ trượt tuyết với Úc Tử Ân đi, thuận tiện nghiên cứu sơ đồ trượt tuyết một chút, rồi nhóm chúng ta sẽ đi trượt tuyết."
"Được!" Đáp nhẹ một tiếng, Văn Khâm quay đầu hướng về phía Úc Tử Ân lễ phép làm cái tư thế mời.
Biết bọn họ muốn thương lượng chuyện riêng, Úc Tử Ân gật đầu một cái, cười nhìn về phía Dịch Khiêm "Anh bận rộn việc của mình thì cứ làm đi! Em đi qua bên kia chờ anh!"
"Được!" Nhìn cô xoay người rời đi, lúc này anh mới dẫn cận vệ đi ra một góc hẻo lánh.
Dừng bước chân lại, anh quay đầu nhìn Tên cận về nhàn nhạt mở miệng “nói đi!”.
“Dạ!” Hơi quét mắt nhìn bốn phía, lúc này cận vệ mới lên tiếng “Ở các vùng phụ cận có tuyết trên đường, cự ly hiện tại đến khu vực núi tuyết là ba cây số, có một đám người đang chạy Motorcycle mở đường tuyết tới đây, người tới không có ý tốt”.
nói xong cậu lấy từ trong túi ra một cái ipad mini đưa cho anh, gật một cái trên màn hình đã hiện ra biểu đồ “Mấy ngày trước tôi đã phát hiện các người bị người ta theo dõi, vốn định sẽ điều tra xong mới báo cáo. Nhưng thời gian hơi gấp rút, cho nên sáng hôm nay tôi phải chạy lên đỉnh núi, chính là chỗ bọn họ đặt máy theo dõi, mới vừa rồi tôi thấy một đám người chạy xe máy lên hướng về phía núi tuyết nên cảm thấy có gì đó không đúng. Từ khi nhập cảnh tới nay, luôn luôn đi theo chúng ta, xem ra mục tiêu của bọn họ là hai người, tôi sợ bứt dây động rừng, còn chưa có kiểm tra kĩ càng.”
“hắn không nhằm về phía tôi, biết thân phận của tôi không vượt quá ba người, mục tiêu không thể nào là tôi.” Dừng một chút, anh vặn lông mày suy nghĩ về những nơi bọn họ lui tới, ánh mắt trầm xuống “Bọn họ nhắm về phía cô ấy!”
“Bọn họ hướng về phía Úc Tử Ân sao?” Chợt nhớ tới mục tiêu gần đây mà cậu điều tra, tên cận vệ chậm rãi ngước mắt “Tại sao cái cô gái họ Lâm kia lại có quyền thế lớn như thế, có thể điều người ra nước ngoài lấy mạng người khác! Nếu như động thủ ở nước ngoài, làm ra một chút chuyện ngoài ý muốn, sợ rằng cho dù cảnh sát Trung Quốc muốn tra cũng không tra được gì, chỉ biết làm là phần tử khủng bố tập kích! trên núi tuyết lớn như vậy, động thủ rồi thoát thân tuyệt không khó khăn, tôi sẽ thông báo cho tổ chức an ninh tới đây, boss, anh xem chuyện này nên giải quyết thế nào?”
“Vẫn không thể để cho cô ta biết thân phận của tôi, hiện tại xuống núi trước, lập tức thông báo cho tổ an ninh, để bọn họ đến đỉnh núi trước, trước tiên phải đưa cô ấy về khách sạn một cách an toàn. Phía sau nên làm thế nào, rồi sau đó làm gì cũng không cần tôi dạy cậu chứ?”
“Dạ! Tôi hiểu rồi a!” Gật đầu một cái, Văn khâm xoay người rời đi.
“Tôi sẽ ở sau hướng dẫn, cứ tùy thời mà tìm tôi. Cẩn thận một chút, nơi này là nước Thụy Sĩ, xuống tay đừng quá hung ác, coi chừng mở cuộc truy sát quốc tế, đến lúc đó chúng ta sẽ phiền toái to đó”.
“Dạ!”
Từ trong bóng tối đi ra, Dịch Khiêm ngước mắt nhìn về bóng dáng đồn trạm kế tiếp, tôi tay đặt trong túi áo khoác, bóng dáng kiêu căng, hơi thở nhiều hơn mấy phần lẫm liệt.
“Ân Ân”. Dịch Khiêm đột nhiên đi lên trước, hướng về phía Văn Khâm gật đầu một cái “Anh về khách sạn trước đi”.
“Dạ !” Văn Khâm đáp một tiếng, mặt không biến sắc xoay người rời đi.
“Xảy ra chuyện gì sao?” Nhìn sắc mặt có phần chìm xuống của anh, cô không khỏi mở miệng hỏi.
Dắt lấy tay của cô, anh dẫn cô đi lên cáp treo “Hôm nay chúng ta không thể trượt tuyết rồi, chúng ta về khách sạn trước đi”.
“Hả? Sao vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Có thể nói cho em biết hay không, để cho em bớt lo lắng?” Thấy anh do dự, cô dịu dàng trấn an “Yên tâm đi, em không phải là một cô gái yếu đuối, sẽ không cho anh thêm phiền toái đâu!”
Nhìn bộ dạng cố chấp của cô, Dịch Khiêm khẽ cười một tiếng, nắm chặt tay của cô “Xung quanh đây có mấy con chuột cắn người. Chúng đã leo lên núi, chỉ là chúng trốn tránh tương đối khá”
“...” Đuổi theo bước chân của anh, cô chợt hiểu hai chữ con chuột kia là ý gì, đôi mắt nhu hòa lại trở nên sắc bén, quay đầu, cô đưa mắt cảnh giác nhìn xung quanh, bước nhanh hơn, nghiêng thân gần sát cánh tay của anh “Như vậy thì chúng ta về khách sạn trước đi!”
“Ừ” Biết cô đã hiểu ý của mình, anh quay đầu nhìn cô một cái, nhàn nhạt nhếch môi “Đừng lo lắng, có anh ở đây!”
“Em không lo lắng cho mình, tương đối lo lắng cho anh”. Mặc kệ đối phương tìm là đến đây tìm ai,mấu chốt là ở nơi này, cô không thể không cẩn thận một chút.
Ít nhất, cô đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc, hiểu được thế nào là bảo vệ mình. Còn anh chỉ là một công tử khiêm tốn, nếu gặp nguy hiểm thật, dù làm bất cứ chuyện gì cô cũng không để anh bị tổn thương