Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342380
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2380 lượt.
!
“không cần lo lắng cho anh, anh là đấng mày râu, làm sao lại không biết cách bảo vệ mình! Ngược lại em... anh tương đối lo lắng cho em nhiều hơn”. Buông tay ra, anh ôm cô vào trong ngực “Ân Ân, mặc kệ xảy ra chuyện gì, đều phải bảo vệ cho tánh mạng mình biết không?”
Trong vấn đề này, cô có kiên trì, hẳn anh cũng sẽ cố chấp, cô nhất định sẽ không tranh chấp với anh, gật đầu một cái xem như đồng ý.
Nơi xa, mặt trời rực rỡ giữa bầu trời xanh thẳm, phong cảnh đỉnh núi, cách trời xanh rất gần, nhưng cũng ẩn núp nhiều hơn mấy phần nguy cơ.
Bảo vệ
Vậy mà, điều khiến cô không ngờ chính là, bọn họ còn chưa được đứng trong xe cáp thì tiếng còi báo động đã vang lên trên núi tuyết trống trải.
Chợt dừng bước chân, Úc Tử Ân cảnh giác, phân tích rõ phương hướng của tiếng còi báo động, ý thức được là từ xe cáp truyền tới, cô nhánh chóng kéo người bên cạnh, khẩn trương đem anh bảo vệ phía sau lưng, toàn thân phòng bị khiến cho người đứng phía sau đau lòng chau mày.
Anh lại có thể luân lạc đến mức phải cần tới sự bảo vệ của cô, cười khổ một tiếng, anh tự tay ôm cô vào trong ngực, cúi đầu nói nhỏ bên tai cô: “Không cần khẩn trương, anh cũng không phải vô dụng, năng lực bảo vệ em vẫn có.”
“…”quay đầu lại, cô ngước mắt nhìn anh, ánh mắt thâm thúy của anh khiến cho cô cảm thấy an tâm tự tin và trầm ổn, gật đầu một cái, không nói thêm gì nữa, lúc quay đầu lại đã thấy Văn Khâm bước nhanh về phía bên này.
“ Thế nào?” Văn Khâm vừa đến, Dịch Khiêm liền mở miệng hỏi.
Đáng chêt! Cô thế nhưng lại sơ suất quá, một chút cảnh giác như vậy cũng không duy trì được.
Lơ đãng liếc nhìn vẻ mặt ão não của cô, bước chân Dịch Khiêm dừng lại nhìn cô, “Sao vậy?”
“Không có việc gì! Chẳng qua chỉ cảm thấy mình lần này rất đần.”
“ con gái ngốc một chút tương đối đáng yêu.” Khẽ cười, anh mang theo cô bước vào nới để trang bị. Trước khi bước vào cũng không quên cảnh giác quét mắt bốn phía.
Thoáng cải trang một chút, giấu kỹ mái tóc vào trong mũ, Úc Tử Ân đỡ gọng kính trên mũi, hơi liếc nhìn 4 phía, quả nhiên nhìn thấy mấy nhân vật khả nghi lien tiếp liếc nhìn về phía này, xem ra, cười lạnh một tiếng, mình thật sự quá sơ suất, bị người theo dõi mà lại không hề cảnh giác.
Ba người chia nhau đi tới khu trượt tuyết, Úc Tử Ân đã thay đổi một thành một người đàn ông khoác chiếc áo khoát màu xanh đen, hài lòng gật đầu, đợi Văn Khâm đi tới, cô mới quay đầu chỉ chỉ lên trên bản đồ trượt tuyết, cảnh giác mở miệng, “Chúng ta bây giờ ở nơi này, để phòng bất trắc, chúng ta phải cắt được mấy cái đuôi ở sau lưng, sau đó từ từ đến con đường thứ ba phía dưới.”
“Không được!” chợt nghĩ tới vừa rồi mình từ bản đồ tra ra tuyến đường, Dịch Khiêm chau mày cắt đứt lời cô, “Bọn họ hiện tại đang từ đường tuyết thứ ba, bây giờ chúng ta không nên cùng bọn họ xung đột chính diện.”
“Chỗ nguy hiểm nhất mới chính là nơi an toàn nhất, chúng ta ăn mặc thành như vậy, coi như từ bên cạnh họ đi qua, bọn họ sẽ không biết là chúng ta, chỉ là điều kiện tiên quyết là phải cắt đuôi mấy người phía sau mới được. Con đường thứ năm là con đường xuống núi ngắn nhất, bọn họ không thể biết chúng ta sẽ đi vòng qua đường thứ ba mà đi xuống.”
Hơi híp mắt lại, Dịch Khiêm chau mày suy nghĩ một chút, không nhịn được muốn hiểu lý do cô vì sao lại bố trí như vậy, “Em vì sao lại chọn đường thứ ba? Anh mới vừa nhìn xuống, trừ con đường tuyết thứ 5, con đường số 4 xuống núi cũng rất gần, ít nhất là gần hơn so với đường thứ ba, hơn nữa lại ít nguy hiểm hơn, chỉ là bởi vì chỗ nguy hiểm nhất mới chính là chỗ an toàn sao?”
Khẽ lắc đầu, Úc Tử Ân móc từ trong túi ra tấm bản đồ mới lấy ở tiệm tạp hóa, chỉ chỉ con đường tuyết gần đường xe lửa, “chúng ta đường số 3 xuống, có thể đi tắt về khách sạn, xung quanh đây có một con đường trượt tuyết có thể đi thông đến khách sạn. so với mấy con đường khác phải ngồi xe lửa mà nói, mặc dù ngồi xe lửa sẽ dễ dàng hơn, thế nhưng đường đi mà nói lại gần hơn. Ba người chúng ta nếu như vẫn luôn ở trên đường trượt hoặc ngồi xe lửa, mục tiêu sẽ rất lớn, không dễ thoát khỏi tay đối thủ.”
Hơi quét mắt lên con đường trên bản đồ, Dịch Khiêm không có suy nghĩ nhiều, gật đầu, “Được, nghe lời em!”
“ Vậy thì tốt, nếu đã nói như vậy, vậy chúng ta đi thôi! Nói lần nữa, người thua phải làm khổ lao!” Khẽ cười một tiếng, cô nhanh chống cất xong bản đồ trên tay, quay đầu nhìn hai người phía sau bàn tay làm dấu hiệu, sau đó đôi tay khẽ chống từ chỗ cao trượt xuống.
Tốc độ cực nhanh, tư thế Cũng rất tiêu chuẩn, thấy sao cũng là cao thủ trượt tuyết, lại jhieens cho Dịch Khiêm mơ hồ cảm tháy có chút lo lắng.
Quả nhiên, trong chốc lát, bóng dáng phía trước nhanh chóng trượt đi và biến mất trong lũng núi, hai người đuổi theo phía sau không phải khỏi cả kinh!
Ý thức được cô muốn làm cái gì, bước chân dừng lại, đứng tại nơi cao, khẩn trương nhìn xung quanh, tìm một lúc lâu cũng không tìm thấy bóng dáng của Úc Tử Ân.
“cô ấy muốn một mình dụ mấy người theo dõi sau