XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342373

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2373 lượt.

ớc đi về phía trước.
Nắm lấy bàn tay ấm áp của anh, cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay thấm vào đáy lòng, Úc Tử Ân giật giật khóe miệng, hít một hơi thật sâu, thận trọng thu hồi tất cả cảm xúc không để nó lộ ra ngoài, đổi lại nụ cười sáng lạn, đi theo bước chân của anh, từng bước…từng bước, đi những bước nghiêm túc và cẩn thận.
Sau lưng khách sạn, trước cửa sổ, Văn Khâm cầm cái máy chụp hình chụp được hai bóng dáng kia, vừa lòng híp mắt nhìn hai bóng lưng trên màn hình, sau lưng là những dấu chân thật dài, viên mãn giống như một bản tình ca mùa đông.
Anh nhớ đoạn thời gian trước, trong biệt thự cạnh hồ Thánh Sơn, boss đã bảo người đặc biệt trang trí một căn phòng quay về phía hồ, trong phòng treo đầy các loại hình, mà người trong ảnh chỉ là cùng một cô gái.
Gian phòng kia, cất kỹ tất cả những điều tốt đẹp thuộc về riêng boss, bất luận kẻ nào cũng không dễ dàng đi vào.
Cúi đầu, anh nhìn những hình ảnh mình ghi lại được trong máy, lúc này mới chợt hiểu có loại ảo giác, thật ra thì hai người kia ở cùng nhau, mới chính thức được gọi là một đôi trời sanh.
Boss chưa bao giờ thiếu phụ nữ bên cạnh, minh tinh dạng gì anh cũng đã từng thấy qua, nhưng chưa bao giờ thấy boss dốc hết tình cảm vì ai đó.
Về phần cô gái nhà họ Lâm kia, thật ra thì anh đã gặp, mặc dù xinh đẹp dịu dàng, nhưng nếu để so sánh với Úc Tử Ân, ít đi một chút trong sáng, ở bên cạnh Úc Tử Ân một đoạn thời gian giúp anh cảm nhận được người phụ nữ thật sự hợp với Dịch Khiêm chính là Úc Tử Ân.
Mà anh cũng chưa bao giờ thấy boss lại có vẻ mặt dịu dàng như vậy, cho dù là trước mặt cô tiểu thư họ Lâm kia, cũng chưa từng có qua.
Có bỏ mới có được, đi qua một đoạn đường, quay đầu lại suy nghĩ một chút, số mệnh, cho tới bây giờ đều rất công bằng.






Ẩn núp nguy cơ!
Sáng sớm, mặt trời u ám, cộng thêm đang ở trên tuyết màu trắng, tầm nhìn càng thêm rõ ràng. Vào lúc này người lên núi xem mặt trời mọc cũng không ít, xe cáp lên núi đã khởi động từ rất sớm, một lúc sau không ít du khách đã chuẩn bị lên đường.
Càng đi lên, không khí lại càng lạnh, hơn nữa khí lạnh cũng càng thấp.
Vừa đến nơi đã có một ít người đến, không ít du khách còn mang theo máy chụp ảnh, du khách tập trung rất nhiều trên đỉnh núi, hơn nữa nhìn vào phong cảnh nơi này sẽ hiểu ngay.
Đi lên đỉnh núi ngắm mặt trời mọc và đứng dưới đất nhìn mặt trời mọc không giống nhau, nhất là ở trên núi tuyết thấy mặt trời mọc, càng có thêm cảm giác trong lành.
Khắp núi tuyết là những đám mây lượn quanh, mặt trời mọc cuối chân trời, chầm chậm nhá nhem. Trên đỉnh núi ánh mặt trời chiếu rọi, ánh vàng óng ánh cứ như đang nhảy múa, giống như là dát vàng, xinh đẹp mà chói mắt!
Nếu như buổi sáng hôm say rượu anh chỉ là nghiêm túc nói ra những lời nói kích động, thì vào giờ phút này, anh dịu dàng, lại khiến cho cô không thể thờ ơ.
"Em cảm thấy như thế nào?" Anh nở ra nụ cười yếu ớt, an tĩnh chờ đợi câu trả lời của cô, vẻ mặt ưu nhã như vậy, giống như anh có thể dùng thời gian cả đời này để đợi chờ, an tĩnh mà cũng vô cùng tốt đẹp.
"Em đã từng yêu Lam Mộ Duy, lại đã từng làm vợ của Đường Minh Lân, tất cả những điều em đã từng đối với anh thật không công bằng, làm bạn ở bên cạnh anh nên là một người khác, không phải như thế sẽ tốt hơn sao?."
"Anh ở chỗ này biết cái gì mới là tốt cho mình." Chậm rãi ngước mắt, anh nhìn về phía ánh mặt trời vừa hiện lên, "Ân Ân, những thứ kia cũng đã là quá khứ rồi, anh không phải không chịu nổi, cũng không phải là không chịu nhận, chỉ là em vẫn chỉ sống trong quá khứ mà thôi, anh đã nói rồi, anh sẽ cùng em đuổi bóng ma quá khứ đi, mặc kệ bao lâu, anh cũng sẽ đợi"
Anh không phải người mù, không phải không nhìn thấy những vết thương ẩn núp dưới đáy lòng của cô, cho dù là Lam Mộ Duy trở lại, cô vẫn còn quật cường không để cho mọi người nhìn thấy vết thương của mình, có lúc, nhìn cô giấu đầu hở đuôi, cố làm ra vẻ kiên cường, anh cũng cảm thấy rất đau lòng
". . . . . ." Cô đã xem tất cả là quá khứ rồi, và cô đã che giấu rất kỹ, sẽ không ai phát hiện ra cô, lại không nghĩ rằng, người đàn ông này nhìn thấy tất cả những điều đó.
"Cho em một chút thời gian đi! Xem em có tư cách đứng bên cạnh của anh hay không." Cô sẽ không mang theo bóng dáng của người đàn ông cũ mà bắt đầu lại chuyện tình mới, chuyện này chắc chắn sẽ là sự sỉ nhục đối với anh.
"Được!" Cô chịu cho anh cơ hội, chuyện này với anh mà nói đã là một khởi đầu tốt, ít nhất cô cũng nguyện ý tiến đến chuyện tình cảm với anh.
Cửa hàng bán dụng cụ trượt tuyết trên đỉnh núi đã bắt đầu mở ra, không ít du khách đã vào cửa hàng thay xong giày trượt tuyết, chờ xuất phát, chuẩn bị đi khắp nơi trên núi tuyết xem mặt trời mọc, rồi sẽ trượt xuống chân núi.
Lúc bọn họ chuẩn bị thay giày trượt tuyết, Văn Khâm mang theo cận vệ chạy tới, thấy cận vệ xuất hiện tại nơi này, Dịch Khiêm hơi sửng sốt một chút, dắt tay Úc Tử Ân đi tới.
"boss!" Đi lên trước, cận vệ liếc nhìn cô gái đứng bên cạnh Dịch Khiêm một cái, kh