Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342335
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.
cháu không có bất cứ mối quan hệ máu mủ nào thích nhau thì có gì ngạc nhiên, nhưng chính câu hỏi này của Dịch Khiêm lại khiến cho cô cảm thấy có chút khó tin!
Yên lặng nhìn cô một chút, ngay lúc Úc Tử Ân đnag định buông tha, anh lại ném ra mấy chữ, “Trực giác đàn ông!”
“…giác quan thứ sáu của phụ nữ cũng rất chính xác đấy, tại sao em lại không nhìn ra?” thân là người tỏng cuộc, cô vẫn có thể cảm thấy nên giả ngủ có thể trốn tránh được vấn đề.
Bình thường cùng Thẩm Đình Dương nói chuyện phiếm, hoặc tùy tiện gặp gỡ, bọn họ cũng xem như là thanh mai trúc mã rồi, chỉ là sau khi hắn quay về Bắc Kinh, mà cô lại ở thành phố C, mặc dù tách ra, nhưng vẫn không cắt dứt liên lạc, vẫn nhớ lúc cô và Lam Mộ Duy đi chung với nhau, cô nói việc này với hắn, hắn suốt một tháng không có liên lạc với cô, gọi điện thoại hay gửi thư đều không đáp lại, cuối cùng cô phải tự mình đến Bắc Kinh giải thích với địa gia như hắn mới tính là xong việc.
Vì thế, Thẩm Đình Dương cũng không thấy được Lam Mộ Duy, hoàn toàn là tôi không biết anh, anh không biết tôi, cô cũng không dám ở trước mặt Lam Mộ Duy nhắc tới hắn, bình an vượt qua ba năm, mà một ngày sau ba năm, cô lại chính mình ấn chứng lời Thẩm Đình Dương đã từng nói với cô, Lam Mộ Duy không phải là người đàn ông của cô!
Vậy mà hôm nay, khi hắn nhìn cô cùng Dịch Khiêm đi chung với nhau, phản ứng của hắn lại nằm ngoài dự đoán của cô, không có kịch liệt phản đối, cũng không nóng nảy chống lại, ngược lại có một chút miễn cưỡng thành toàn.
Vẽ tranh cầu hôn!
Nhìn dáng vẻ giả ngu của cô, Dịch Khiêm im lặng lắc đầu, thật sự không muốn cùng cô rối rắm với vấn đề này, đưa tay qua, anh ôm cô đi về phía triễn lãm.
“Dẫn em đi xem một chút tranh của Lão Mạc, ông ấy là danh họa quốc gia đó!” nói xong, anh dẫn cô đi tới hành lang triển lãm tranh cổ kính, giải thích lai lịch những bức vẽ kia.
Nhìn những bức tranh thủy mặc trên tường, cô đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, quay đầu nhìn anh, “Mạc lão tuổi cũng chưa già, so với papa của em không kém bao nhiêu đâu, tại sao mấy anh lại gọi ông ấy là lão Mạc?”
“Đây là nghệ thuật xưng hô, mẹ anh cũng kêu ông ấy như vậy, chẳng phân biệt được bối phận, tương đối tùy ý, dần dà cũng thành thói quen.”
“A, thì ra vậy!” gật đầu, cô đại khái đã hiểu ý của anh, quay đầu nhìn chằm chằm những bức tranh thủy mặc sinh động, giống như đnag nghĩ đến việc gì, nhìn nhanh những bức tranh một chút, cơ hồ khiến cho anh không theo kịp bước chân của cô.
Không chiếm được, hắn cũng không muốn mất đi, mặc dù chỉ đứng bên cạnh cô, hắn cũng thấy đủ rồi.
“Theo lão thấy, Tiểu Dịch với cô ấy rất xứng đôi, chắc hẳn anh cũng đã nhìn ra, mặc dù Tiểu Dịch là cậu nhỏ của Lam Mộ Duy, anh cũng không cần đối với cậu ấy có thành kiến quá sâu, cậu ấy là cậu ấy, Lam Mộ Duy là Lam Mộ Duy, cô ấy thích, mới là tốt nhất, không phải sao?”
“Đạo lý này cháu hiểu, cháu chỉ sợ cô ấy lại gặp phải người như Lam Mộ Duy, lại bị thương tổn thêm một lần, cháu thấy cũng rất đau lòng.” Năm đó, hắn từ Bắc Kinh chạy vội vàng đến thành phố C, nhìn thấy cô khóc đến choáng váng tỏng ngực mình, hắn liền thế, không để cho bất kỳ người đàn ông nào khác có thể khi dễ cô.
“Ngã một lần sẽ khôn hơn một chút, cô ấy cũng không ngốc, phụ nữ nha, có lúc so với đàn ông thông minh hơn, biết được phải lựa chọn như thế nào mới tốt nhất đối với mình, chỉ là thỉnh thoảng sẽ giả vờ ngớ ngẩn mà thôi. Lão hi vọng anh cũng ngớ ngẩn theo cô ấy, nếu cô ấy thật sự thích, thì cứ theo cô ấy đi! Đứa nhỏ Tiểu Dịch này không tệ, người sáng suốt đều nhìn ra được sự ăn ý giữa hai người họ, anh cũng đem tâm tư mình kiềm chế đi!”
Dưa xanh hái không ngọt, đạo lý này ai cũng hiểu, nhưng chân chính làm được cũng không dễ dàng.
“Cháu hiểu rõ.” Nghiêng đầu, hắn nhìn hai bóng dáng biến mất ở khúc quanh, khẽ thở dài một cái.
--- ---
Từ hội trường triển lãm ra ngoài, Úc Tử Ân vui vẻ lôi kéo Dịch Khiêm chạy thẳng tới viện bảo tàng cố cung.
Trên đường đi, Dịch Khiêm không biết gọi điện thoại cho ai, nghe giọng điệu của anh, hình như muốn người ta thiên vị bọn họ, đến khi cúp máy, cô mới hỏi, “Thế nào? Hôm nay bảo tàng cố cung không mở sao?”
“Không phải, là những bức họa em muốn xem kia, có vài nơi đã không cho người ngoài vào rồi, tìm người cho em đi cửa sau.”
“Ặc, không cần khoa trương vậy chứ?” Chỉ là đi xem tranh thôi mà, cũng đáng giá để anh vận dụng quan hệ, thật sự khiến cô không thể tin được.
“Đứa ngốc, đây đối với anh chỉ là một cái nhấc tay thôi, anh nói rồi, chỉ cần là em muốn, mặc kệ là gì, chỉ cần anh có, anh đều sẽ thỏa mãn em.”
Nhìn thẳng vào anh một cái, cô liền quay đầu đi, cuối cùng không nói thêm gì nữa.
Anh rất ít cam kết điều gì với cô, còn lần này lại đưa ra lời hứa hẹn thâm tình như vậy, thật khiến cho cô có chút không đỡ được.
Bước vào viện bảo tàng, cô nhìn Dịch Khiêm đang đứng nói chuyện với phó quản lý viện cách đó không xa, nhìn thẳng vào bức danh họa bên trong lớp thủy tinh chống đạn, mỗi