Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.
, là như vậy ông cụ nhà họ Úc cùng với lão gia tử nhà cháu trước đây là bạn hữu, vừa mới nhìn rõ quan hệ, luận vai vế, cô gái này phải gọi cháu là một tiếng cậu nhỏ, hôm nay nếu không phải ngài đây có khai trương triển lãm tranh, lại muốn cháu không được mang những cô gái không đứng đắn tới, mấy cô gái trong tay cháu ngài đây lại nhìn không thuận mắt, cháu chỉ có thể tìm cô gái nhà mình mà ứng cứu, mong rằng Mạc lão đừng nóng giận! Chúng cháuthật sự không phải cố ý lừa gạt người!”
Sớm biết hôm nay lại xui xẻo như vậy, hắn cũng không cần từ nơi xa tìm cô gái này mà cứu nạn giang hồ, tùy tiện tìm một người bị chê cũng được, cũng tốt hơn là tình huống lúc này.
“Được rồi, được rồi, nếu cô gái này là bạn gái của Dịch thiếu, cũng là một chuyện vui!” Nghe hắn giải thích không, Mạc Vân quay đầu nhìn hai bóng người đnag gắn bó với nhau, nhìn kỹ một chút cũng cảm thấy trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi, không thể nén được cười, “Tiểu Dịch, cô gái này ba mẹ anh đã thấy chưa?”
“Vẫn chưa ạ, ngài là người đầu tiên!” Nói chuyện cùng ông, Dịch Khiêm thu hồi lại vẻ lười biếng thường thấy, lại thêm vài phần tôn kính, “Cô nhóc này lại gây chuyện, cháu thay cô ấy xin lỗi với ngài.”
“Không sao, nếu không phải bạn gái của Tiểu Dương, bạn gái của anh lão cũng thấy vui mừng! lão thật mong đợi hai người nhanh thành gia một chút!” Mạc lão cười ha ha, trong giọng nói đều là sự quan tâm và dặn dò của trưởng bối đối với con cháu, “Tiểu Dương à, chuyện lần này xem như nể mặt mũi của Tiểu Dịch, lão cũng không so đo với anh, lần sau không cần lại mang người khác đến gạt lão, không bản lĩnh thì phải tự chịu, cũng không phải không có cô gái nào hợp với anh!”
“Dạ, lời của ngài cháu đã nhớ kỹ rồi!” quay đầu, Thẩm Đình Dương im lặng trợn mắt nhìn Úc Tử Ân một cái, Úc Tử Ân cười cười, cũng không khách khí trợn mắt ngược lại.
“Vậy thì tốt, mấy người trò chuyện đi, lão đi gặp những người khách khác!”
Mạc lão vừa đi, Thẩm Đình Dương liền nhịn không được trách cứ, “Bị cô hại chết, hỏng việc nhiều hơn là thành công!”
“Chuyện này thật tốt mà, ai cho anh vừa mở miệng đã nói đây là bạn gái anh chứ, nếu anh nói là bạn bè, Dịch thiếu không chừng sẽ để cho anh mặt mũi, anh cứ như vậy quang minh chính địa đạp lên mặt mũi của anh ấy, anh ấy làm sao có thể cho anh bậc thang mà xuống chứ!”
Chuyện này từ lúc bắt đầu chính là từ cái chủ ý cùi bắp của hắn mà ra, trên đường Dịch Khiêm nhảy ra chém giết khiến bọn họ không kịp ứng phó mà thôi, hiện tại tất cả đều vui vẻ rồi, thiếu gia này còn so đo cái gì chứ?
“Ơ, còn chưa gả cho người ta đấy, vào lúc này lại đưa tay giúp đỡ anh ta! Cô nhóc, chú đây luôn luôn là kim khẩu, chọn bạn tai phải cẩn thận, chớ lại tự đâm vài lỗ trên người mình, đau không làm cô chết nhưng cũng đủ làm cho cô khóc ngất!”
Lúc nói lời này, ánh mắt hắn nhìn Dịch Khiêm, nhiều hơn mấy phần nghiêm túc, mấy phần thâm trầm.
Chuyện Lam Mộ Duy năm đó hắn cũng biết, cũng bởi vì vậy, cô có bạn trai hắn mới thật cẩn thận, chỉ sợ cô lại gặp phải người không tốt, người cuối cùng bị thương cũng chính là cô!
“Tôi biết rõ…” nhắc nhở của hắn, cô sao lại không hiểu, nhưng mà bởi vì chột dạ, cô mới không biết trả lời thế nào, càng thêm không thể thẳng thắng hùng khí thay Dịch Khiêm ra mặt.
Trải qua lần yêu đương trước, cô đối với bất cứ người đàn ông nào cũng có chút đề phòng, không dám dễ dàng yêu thích, cũng không dám dễ dàng động tình, chỉ sợ lúc động tình là lúc chịu tổn thương sâu nhất.
“Lời của Thẩm công tử, tôi sẽ coi như là lời của trưởng bối dạy bảo mà ghi nhớ trong lòng, Ân Ân là người mà tôi đã định, tôi sẽ không để cho cô ấy phải tổn thương!” anh xuất thân cao quý, không sợ hãi dạy dỗ, lời khuyến cáo và dạy dỗ tốt, anh sẽ ghi nhận.
Sự quan tâm của Thẩm Đình Dương đối với cô không bình thường, nếu là thân phận người chú, như vậy anh sẽ khiêm tốn mà tiếp nhận lời hắn nói.
Khẽ ngước mắt, Thẩm Đình Dương chăm chú nhìn anh, người đàn ông này anh bình thường cũng nghe được lời đồn đãi về anh ta, hôm nay lại nghe anh ta khiêm tốn và nhín nhường nói chuyện với mình, vì cô gái nhà hắn mà có thể hạ thấp thân phận đúng là khó có được, thực khiến cho hắn lau mắt mà nhìn.
Cô kéo cánh tay Dịch Khiêm lui về phía sau, dáng vẻ như một cô gái đang rất ỷ vào, khiến Thẩm Đình Dương nhìn có chút chói mắt.
“Chú nhỏ à, sau này loại chuyện tốt như vậy không cần gọi tôi đâu! Tôi thật sự không nhận nổi! Lần này coi như tôi đến thăm ngài đây là được rồi, đừng tức giận nha!”
“Được rồi, đã tiện nghi còn ra vẻ! Các người trò chuyện đi, tôi đi xung quanh dạo một chút, tránh nhìn hai người lại chướng mắt!” bạn gái hắn lúc này lại thành bạn gái người khác, loại cảm giác bị đoạt mất thật sự rất khó chịu! Thôi thì mắt không thấy, tâm không phiền!”
Nhìn bóng dáng hắn đi xa, Dịch Khiêm khẽ chau mày, nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh, trầm giọng nói, “Hắn thích em?”
“Hả?” Một câu hỏi lại khiến Úc Tử Ân giống như bị sét đánh, 囧 đến không được, nén cười, cô hỏi ngược lại, “sao anh lại cảm thấy anh ta yêu thích em?”
Chú –