Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342333
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2333 lượt.
Thượng Hà đồ làm vật cầu hôn cũng đã có chút gây khó khăn, nhưng nếu không như vậy, cô cơ bản không biết phải làm gì để có thể né tránh lời thổ lộ của anh.
Cô cũng không phủ nhận cô đối với anh thật không bình thường, nhưng đối với tình yêu và hôn nhân, cô cảm thấy còn rất rối rắm trong ngõ cụt, làm sao cũng ra không được.
Chắc hẳn là anh biết tâm tư của cô, nếu không cũng sẽ không từng bước từng bước áp sát, về sau lại cố ý bỏ qua chính mình, sự săn sóc của anh, khiến cho cô cảm thấy cảm động lại rất đau lòng.
Ba lựa chọn
Nói là ăn cơm, thật đúng chỉ là một bữa cơm, không hề giống như cô tưởng tượng, mấy cậu ấm ở chung một chỗ, mang theo vài cô gái tới phóng túng, bạn bè Dịch Khiêm đều là những người kinh doanh kiệt xuất, các loại nghề nghiệp đều có, cái gọi là vật hợp theo loài chính là không gì đúng hơn loại trường hợp này.
Một bữa cơm được xem như là vui vẻ, cho dù nói chuyện với cô mọi người đều rất khách khí, không có cợt nhã, có lẽ bởi vì cô là người mà Dịch Khiêm mang tới, coi cô như chị dâu mà tôn trọng.
Tan tiệc đã là buổi tối, Dịch Khiêm lái xe đưa Úc Tử Ân về nhà, vì ngày mai muốn đến Đài Bắc, trước khi đi, anh không quên nhắc nhở cô ngủ sớm một chút.
Nhìn bóng người chuẩn bị rời đi, Úc Tử Ân do dự một chút, cuối cùng vẫn đỏ mặt mở miệng, “Hôm nay anh ở lại đi, sáng sớm ngày mai còn phải lái xe tới đây quá phiền phức, hơn nữa giao thông Bắc Kinh lại như vậy, ngày mai nếu gặp kẹt xe trên đường cao tốc, sợ rằng chuyến bay cần phải đổi lại.”
Dù thế nào anh cũng muốn tới đón cô, căn nhà lớn như vậy, vẫn chính là nhà của anh, ở nơi này cũng không quá đáng, chỉ là hai người cùng chung một mái nhà, cô có chút xấu hổ mà thôi.
“Nếu thật anh có mưu đồ bất chính với em, anh cũng sẽ đối với em phụ trách.” Nói xong mấy chữ cuối, mặt anh tràn đầy thâm ý, mỗ nữ đnag lắng nghe liền hiểu được ám hiệu của anh, không tiếng động mà đỏ mặt.
“Em chẳng lẽ không chịu nổi trách nhiệm, em không thể ăn vạ sao?” nhớ tới mình đã nói hai lần chịu trách nhiệm với anh, tuy chưa có hành động thực tế, khiến cho cô được tiện nghi lại còn khoe mẽ, đoán chừng chỉ có cô mới có thể đối với chuyện như vậy thẳng khí hùng hồn.
“Em muốn ăn vạ cũng được, chẳng qua anh là thương nhân, anh đây cũng cần phải tính lãi.”
“…gian thương!” Nghiến răng, cô tức giận trừng mắt anh, “Vậy em hai lần nói muốn phụ trách với anh, mà đến bây giờ vẫn chưa thực hiện, anh muốn bao nhiêu lợi tức đây?”
“Tạm thời cứ thiếu đi, anh thích tích lợi. Dù sao bây giờ em cũng không trả được, về sau có thời gian em cứ chậm chậm trả.” Anh vắt hai chân lên nhìn cô, dáng vẻ lười biếng ưu nhã, cực giống như thợ săn đang săn thú, nhất là cặp mắt đen kia, mơ hồ chứa đựng vài tia sáng.
“Làm sao anh biết bây giờ em không thể trả chứ, nói đi, anh muốn em trả như thế nào đây?!”
“Em đã kiên trì muốn trả, vậy thì lấy thân báo đáp thì sao?” đứng lên, anh chậm rãi đi tới cô, giọng nói vốn dịu dàng lúc này lại đồng thời có thêm mấy phần uy bức lợi dụng.
“Ách, anh có còn lời đề nghị nào tốt hơn không?” theo bản năng bước lùi về phía sau, còn chưa đứng vững anh đã đưa tay ra, chuẩn xác đỡ lấy eo nhỏ của cô.
“Có.” Anh gật đầu, đè thân xuống tiến tới bên tai cô, “gắn lên mũ dòng họ của anh, làm Dịch phu nhân của anh.”
“…” bình mới rượu cũ, anh lại có thể chơi xỏ lá như vậy sao!
“Như thế nào, hai cái lựa chọn, em chọn đi!”
“Vậy…có lựa chọn thứ ba không?” cứng đờ, cô cười đến bất đắc dĩ, hôm nay hình như không chạy thoát khỏi lòng bàn tay của anh rồi.
“Cũng có, lựa chọn thứ ba chính là, gả cho anh.” Khẽ cười, anh tế tế vuốt ve cần cổ nhạy cảm của cô, “Ba lựa chọn, em muốn chọn cái nào?”
“…” hắng giọng một cái, cô quay đầu chống lên xương quai xanh của anh, hơi thở nhàn nhạt của anh khiến cho cô an tâm, “em là sợ anh hối hận, nhưng nếu ngày nào đó anh phát hiện cũng không có yêu thích em như trong tưởng tượng vậy, vậy giữa chúng ta chỉ có thêt coi như là thích hợp, mà không phải là chân ái rồi, theo thân phận và địa vị của anh, lấy một người đã kết hôn như em, đối với anh mà nói là không công bằng, anh đáng giá có được người tốt hơn em.”
“Trong suy nghĩ của anh, em chính là tốt nhất. Nhưng nếu như người kia không phải em, mặc dù cô ta có muôn vàn điểm tốt, cũng không phải là em. Người anh thích chính là em, không phải là bất cứ giá trị nào ở trên người, anh đã đủ giàu có, không cần những thứ hư vô kia, chỉ muốn một mình em Úc Tử Ân mà thôi.”
Khẽ thở dài một cái, anh ôm chặt cô vào trong ngực, vỗ nhẹ nhẹ phía sau lưng cô, “Anh hiểu rõ em đang sợ cái gì, anh đã từng nói, anh không phải Lam Mộ Duy, hắn gây tổn thương cho em, anh sẽ cùng với anh đi suốt con đường, anh sẽ chờ em, chờ em quay người nhìn thấy sự tồn tại của anh.”
Trầm mặc chốc lát, cô chống đỡ ở ngực anh, nghe tiếng tim đập hùng hậu, hít một hơi thật sâu, giống như đã quyết định cái gì, ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt nghiêm túc, “Được…em đồng ý với anh.”
“Thật?” anh thật có chút không t