Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342677
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2677 lượt.
r>Lúc Dịch Khiêm gọi điện thoại tới, ÚcTử Ân đang bận sửa sang lại vải vóc cùng sa tanh mỏng đặc biệt làm cho người may những thứ đồ này vô cùng quý giá, nhất là vải sợi bông in nhuộm chất liệu tơ tằm càng hiếm có, những người thi đấu bên cạnh, biết những thứ đồ mà cô có cho dự án này là những đồ hiếm gặp, càng không dám đụng vào vì sợ điều không may mắn.
“A, hôm nay anh đi dự tiệc tẩy trần của bạn bè sao, vậy anh cứ đi đi! Em cũng có chút việc bận nên không thể đi cùng anh, anh đừng uống rượu nhé, nếu không thì không được lái xe về nhà.”
“…” Lần đầu tiên nghe cô dặn dò thao thao bất tuyệt, Dịch Khiêm đột nhiên cười khẽ, giọng nói êm ái kia mang theo rất nhiều quan tâm, nghe thế nào cũng không cảm thấy chán.
“Em đã nói với anh nhiều như thế, anh có nghe hay không? Đừng nói là ngủ thiếp đi rồi nhé.”
“không có, anh đang nghe, em cứ nói đi!” Hơi híp mắt lại, nhìn thấy những chiếc xe và đường phố dưới chân trở nên rất nhỏ, trên gương mặt anh tuấn chưa dứt đi sự nghiêm túc, đã bị sự dịu dàng thay thế.
“Được rồi, em không nói nữa, chính anh hãy cẩn thận một chút! Về đến nhà nhớ gọi điện thoại cho em, cứ vậy đi, em bận rồi, cúp máy trước.”
Anh nhìn cô gái nhỏ sảng khoái cúp điện thoại của anh, Dịch Khiêm đột nhiên không thể nín được cười, vốn là hôm nay muốn đưa cô đi gặp Lâm Tiểu Uyển, nếu cô vội, vậy thì để hôm nào khác đi.
Từ phòng giải khát ra ngoài, Tiểu Mễ nhìn một chút cái dáng của người đang hành hạ người mẫu kia: “Lão đại, tôi đã gọi điện thoại thúc giục bên cung cấp đồ trang sức rồi ạ, bọn họ nói hai ngày nữa có thể làm xong.”
“Được, cực khổ rồi!” Gật đầu một cái, cho người mẫu thay quần áo, cô chợt nhớ đến vấn đề nào đó, nói: “Lần này nên chọn người nào làm người mẫu chính thì tốt đây?”
Tiểu Mễ liếc nhìn một tí bộ trang phục trên màn hình laptop, trầm mặc một tí rồi cô nói, “Lão đại, cái này có chút khó khăn ạ! Gấm hoa cũng không phải là người nào mặc vào cũng tỏara lực quyến rũ, người nên thận trọng trong việc chọn người!”
“Cái này không phải nói cho có sao!” Tiểu Toa đứng một bên liếc nhìn bản thiết kế, đối với câu trả lời của Tiểu Mễ thì có chút im lặng, nghiêng đầu qua, cô cầm một bản thảo lên, đưa cho Úc Tử Ân. “Ban nãy em vừa tìm tòi một chút, xem những người đã tham gia dự tuyển này đi, em tương đối thích người này, lão đại, cô xem thử đi ạ.”
“Được!” Gật đầu một cái, Úc Tử Ân cầm giấy lên, kéo ghế qua ngồi xuống, bật laptop lên kiểm tra một chút thông tin về người đó.
đang lúc ấy thì, điện thoại di động trên bàn rung lên, cô mở ra, đọc tin tức vừa được gửi tới, mã số không xa lạ gì, tin tức lại làm cho người ta lập tức vui mừng.
Đứng lên, cô cầm lấy túi xách, “Chuyện này làm trước đi, chờ tôi về rồi quyết định! Tôi phải đi tham dự tiệc một chút, các người cũng về sớm một tí, nhớ khóa cửa kỹ càng!”
“Lão đại, cô đi đâu vậy, có muốn chúng tôi đi cùng không?! Vào lúc này là giờ tan ca, kỹ thuật lái xe của người làm cho chúng tôi có chút lo lắng!” Nhìn cô vội vàng mang giày đi ra ngoài, Tiểu Toa nhìn Tiểu Mễ gật đầu một cái, cầm chìa khóa xe đi theo.
Nhớ tới mình hôm nay không có lái xe tới, giờ tan làm có thuê xe cũng bị kẹt, cô liền gật đầu, cười ngượng ngùng. “Vậy làm phiền hai người cô đưa tôi đi! Khách sạn Nam Thiên.”
Khi đến nơi, Úc Tử Ân xuống xe, liếc nhìn hai người trong xe, “Hai người cứ đi ăn bữa tối rồi về nhà đi, tôi có thể tự về được!”
“Lão đại, cô nên cẩn thận một chút, điện thoại di động phải luôn mở, có chuyện gì lập tức gọi cho chúng tôi!” Từ khi Lâm Quân Dao xuất hiện bất chợt, hai người bọn họ không thể không thận trọng, chỉ sợ xảy ra chuyện gì, đến lúc đó boss trách tội bọn họ, ai cũng không đảm đương nỗi trách nhiệm này.
“Tôi biết rồi, các người nhớ lái xe cẩn thận!” Khoát tay áo, cô xoay người bước vào khách sạn, sau khi báo số phòng với người tiếp tân nữ, đi theo phục vụ đến cửa phòng kia.
cô nói một tiếng cảm ơn với người phục vụ rồi gõ cửa đi vào trong, căn phòng cao lớn, đèn điện sáng ngời, trang trí xa hoa, không hổ danh là khách sạn cao cấp nhất thành phố C.
Cô quét mắt nhìn chung quanh, sau lại thu hồi tầm mắt, quay đầu nhìn về phía ghế sa lon, nhưng cô không nghĩ, có mấy gương mặt quen để cho cô bất ngờ phải dừng bước.
Thấy cô đi vào, người trong phòng rối rít dừng mọi hành động đang làm lại, đủ mọi sắc mặt đều tập trung lên người cô, dưới ánh đèn chiếu rọi càng thêm đặc sắc.
"Ừ, nơi này!" Trong phòng , Lâm Tiểu Uyển kích động vẫy tay, đột nhiên đứng lên đi tới bên cạnh Dịch Khiêm, bước nhanh đi tới trước, choàng tay quanh người anh, "Em nhớ anh sắp chết, thấy em trở lại anh không vui mừng sao?"
Thân thể Úc Tử Ân cương cứng, liếc nhìn sắc mặt âm trầm của người đàn ông đang ngồi trên Salon, khẽ cười một tiếng, cổ họng lại có một cảm giác khổ sở, nếu như cô không có nhìn lầm vừa rồi là Lâm Tiểu Uyển rúc vào trên vai anh, bộ dáng thân mật như thế, đã để cho cô liên tưởng đến người đàn ông "MR. Right" kia rồi !
A. . . . . . Thật đúng là khéo, sao lại trùng hợp như thế!
Nụ cười cứng ngắc xé thêm chút d