Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342348
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2348 lượt.
ất là những loại gấm hoa quý giá căn bản không dễ tìm, linh cảm thiết kế liên tục không ngừng thoáng qua trong đầu óc, tốc ký cộng thêm tổng hợp sửa sang, liên tiếp vẽ đi vẽ lại, cô loay hoay đến cơ bản không thở được!
Quả nhiên, thái độ buông lỏng sau bận rộn, là điểm yếu lấy mạng con người!
Chống lại ánh mắt nghiêm túc của anh, cô lần nữa đem chủ đề và ý tưởng của cuộc thi thiết kế lần này nói cho anh "Ý định của ta lấy Nếp xưa của Trung Quốc làm chủ đề, thiết kế một loạt các hình ảnh văn hóa của Trung Quốc cổ đại, thiết kế ra hai mươi bộ quần áo. Chia ra cho tranh Thủy Mặc thời nhà Thanh, sứ men xanh, bảng chữ mẫu, những miếng ngọc bội gốm sứ sơn khắc và được điêu khắc bằng các loại men quý, những thứ này đều là văn hóa bao la của Trung Quốc, em hiểu biết dù không phải tất cả về nó, nhưng muốn tìm cảm hứng thiết kế từ đây rồi lan truyền cho mọi người là điều không dễ dàng, cho nên em mới xuống Tân Giang, thay đổi phong cách."
"Trung Quốc có văn hóa hơn năm ngàn năm, em muốn tất cả dung nhập vào hai mươi bộ quần áo là việc không dễ dàng, em phải chọn một hình ảnh đại diện. Tỷ như về tranh Thủy Mặc, thì núi Phú Xuân chính là hình ảnh đại diện tốt nhất, nhưng nếu về phương diện dệt nhuộm, thì gấm hoa Đương Chúc, bảng chữ mẫu chắc không cần nói, Đương chúc thời vua Lan Đình Tự, ngọc bội sứ men xanh là những thứ mang theo bên người, em phải hiểu được việc dung hợp nó với trang phục cùng thời sẽ làm nên văn hóa đại diện."
". . . . . ." Nhìn dáng vẻ tự tin ưu nhã chầm chậm giải thích cho mình, cơ hồ trùng hợp hoàn toàn với những gì mà cô đang suy nghĩ, nhưng cô tốn nhiều thời gian lắm mới suy nghĩ ra, anh chỉ cần lắng nghe mà đã giảng dạy nó đến nơi đến chốn như thế, thật sự không để cho cô bội phục cũng không được.
Quả nhiên, người đàn ông này có nhiều kiến thức về văn hóa, đây cũng không phải là điều cô có thể tưởng tượng ra!
Chống lại ánh mắt hăng hái nhìn của cô, anh cười cười, tiếp tục nói: "Về in nhuộm tranh Thủy Mặc, chắc hẳn em sẽ tự mình có những đường dây riêng, đối với em mà nói cũng không khó. Về phần dệt nhuộm vải Thứ Tú, gấm hoa thì không dễ dàng mà tìm được, hơn nữa loại vải vóc này rất đắt, hao phí thờì gian quá dài, chỉ là vận khí của em rất tốt, một tên bạn bè của anh còn dư chút vải loại đó, anh sẽ trở về gọi điện thoại cho cậu ta, bảo cậu ta chừa nói cho em."
Dừng một chút, như thể anh đang nghĩ đến điều gì đó, cầm lấy ipap lướt qua hộp mail nào đó rồi đưa đến cho trước mặt cô, "Đây là hình chụp ngày Mộ Ít kết hôn, hôn lễ theo kiểu Trung hoa truyền thống, trên người Mộ phu nhân là dùng gấm Tú Hoa, trọn bộ trang phục và trang sức trên người có thể dùng từ giá trị liên thành để hình dung. Anh sẽ nhờ người đi tìm gấm hoa này dự bị cho em, nếu như em muốn dùng gấm hoa đối trục, như vậy anh sẽ phải chuẩn bị trước, thời điểm em cắt may có thể không may, nếu không anh cũng không thể giúp được em."
"Có thật không?" Nghe đến những lời này, cô chợt trợn to mắt, mặt vui mừng, khắc chế kích động đang nhào lên, cô kéo tay anh, lắc lắc làm nũng, "Cám ơn anh, Dịch thiếu!"
Nghe giọng nói ngọt ngào của cô, nghe cô gọi một tiếng Dịch Thiếu, nhìn bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy mu bàn tay của anh, làm cho anh không khỏi an tâm, hơi híp mắt lại, anh khẽ cười một tiếng, "Cám ơn thì không cần, nhưng mà anh có một yêu cầu."
"Yêu cầu gì?" Cô nháy mắt nhìn anh, nghiêm túc mà cười vui vẻ, cơ hồ khiến người khác nhìn mê mắt.
"Về sau không được gọi anh là Dịch thiếu, đổi lại cách gọi." Chuyện này anh vẫn chưa tìm được lý do để nói với cô, hôm nay có cơ hội tốt, làm sao anh lại không tranh thủ quyền lợi của mình.
"Không gọi anh là Dịch thiếu, vậy gọi anh là cái gì? Cũng giống như cha em, gọi anh là Tiểu Dịch sao?" Khẽ vặn lông mày, chính cô cũng cảm thấy khó đọc.
"Gọi anh là Tiểu Dịch, chính em không cảm thấy dễ nghe sao?" Anh chau mày, nén cười, trên mặt vô cùng nghiêm túc.
Lắc đầu một cái, mắt cô nhìn thẳng, nghiêm túc bên trong thêm mấy phần ngu đần bên ngoài, “Được sẽ gọi anh là Tiểu Dịch?”
“…” Ác tâm để cho anh nổi da gà.
Nhìn anh vặn lông mày, cô đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười, trừng mắt nhìn, “Tiểu Ngũ, Ngũ Thiếu?”
“…” Vuốt vuốt cái trán, anh vặn lông mày nhìn bộ dạng giảo hoạt của cô, có chút dở khóc dở cười.
“Nếu không thì gọi anh là người yêu đi?” Ặc, cái này lại khiến cô nổi da gà!
“Cũng có thể.” Gật đầu một cái, cách xưng hô này làm cho anh vô cùng hài lòng. “Chờ khi em trở thành Dịch phu nhân, anh không ngại để em gọi anh như thế.”
“…” Đổi lại cách gọi, hai người đều hiểu rõ tiếng lòng của nhau, mà người từ trước đến nay không hề đỏ mặt như cô lại đỏ mặt.
“Được rồi, không đùa với em nữa, trước tiên hãy làm tất cả các công việc cho xong, buổi tối anh dẫn em đi chợ Sĩ Lâm dạo chơi, đi một chuyến đến Đài Bắc, không ăn cái gì, vậy thì rất tiếc nuối.”
Nghe đến có ăn, Úc Tử Ân cật lực vui vẻ gật đầu, đôi mắt màu lưu ly giảo hoạt tỏa ra hào quang sáng chói.
Nhìn bộ dạng ấy của cô, Dịch Khiêm bất đắc dĩ cười cười, giơ tay lên vuốt vuốt đầu cô,