Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342328
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2328 lượt.
mặt tràn đầy cưng chìu đứng dậy đi đến trên ghế sofa, tiếp tục ngồi đó xử lý các thư từ.
------------
Ban đêm, tại chợ Sĩ Lâm, Đài Bắc, náo nhiệt gấp mấy lần so với trong tưởng tượng của cô, cả con đường đều là biển hiệu ăn uống, trong không khí tràn đầy mùi thơm các món ăn ngon.
Kéo cánh tay Dịch Khiêm, Úc Tử Ân nhìn trái nhìn phải, tìm mười món ăn ngon trong truyền thuyết tại chợ Sĩ Lâm.
Rốt cuộc tìm được nơi bán bánh nướng nổi danh nhất, cô lôi kéo anh chen vào trong đám người, nói với ông chủ muốn mua hai cái bánh cả vị ngọt và mặn, cô quay đầu nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, trong sóng người náo nhiệt, người đàn ông bên cạnh cô vô cùng chói mắt, anh tuấn và thanh nhã, trên người là bộ quần áo màu trắng, khiêm tốn lại khó nén được ánh sáng tôn quý.
Từ khi bắt đầu bước vào chỗ này, anh đã nhận được không ít ánh mắt ngắm nhìn của những cô gái xinh đẹp, ngay tiếp theo cô cũng trở thành người bị chú ý, sóng người ở đây náo nhiệt, anh lại tận tình che chở và bảo vệ cô ở trong lồng ngực, chỉ sợ cô đi lạc, càng sợ cô bị thương, bộ dáng thận trọng như vậy, để cho cô có cảm giác an tâm.
Giơ lên hai phần bánh, cô đi ra ngoài, cố ý đem một ít bánh ngọt nhét vào trong miệng anh, “Anh nếm thử xem, nghe nói đây là tiệm bánh ngon nhất ở đây, không nếm không được.”
Nhìn cô kiên trì như thế, Dịch Khiêm chỉ cười cười, cúi đầu xuống cắn một cái, một cỗ hương vị ngọt ngào lan tràn trong miệng, anh không thích ăn đồ ngọt nên vừa ăn đã vặn lông mày, gương mặt tuấn tú có chút uất ức, “Ngọt!”
“Hả? không phải mặn sao?” cô giả bộ ngu ngơ cắn một khối bánh mặn, rất vô tội nháy mắt, “Là mặn thật nha!”
“…” Người khác Im lặng vặn lông mày, cúi đầu xuống không hề khách khí mà hôn lên môi của cô, đem sự ngọt ngấy trong miệng vuốt ve môi cô, một lúc lâu khắp bốn phíaxột xoạt truyền ra tiếng cười, anh đem theo sự chưa thỏa mãn mà kết thúc nụ hôn, đưa đôi mắt nhìn gò má hồng phấn của cô, cho nên tâm tình không khỏi tốt lên: “Như thế nào, có ngọt không?”
“…” Cắn cắn môi, cô tức giận trừng mắt liếc anh một cái, bên tai là tiếng cười của những du khách để cho cô hận đến không đào được một cái hang mà chui vào, ảo não dậm chân, trái lương tâm hừ nhẹ giọng nói: “Mặn thật!”
“Được, mặn thật!” Thời điểm này, là nói dối anh cũng nhận.
hiện tại đã có một người mặt đỏ đến trước mặt Úc Tử Ân diễn một vở kịch vui cũng không có ảnh hưởng đến tâm tình cô, nhìn các loại đồ ăn vặt, ngược lại thẹn thùng quay đầu đi, lôi kéo người bên cạnh vào trong tiệm cháo nổi danh nhất chợ đêm Quảng Đông, gọi một chén cháo to, hai người cùng ăn.
Múc một muỗng cháo đưa đến trong miệng anh, Úc Tử Ân rất mong đợi nhìn anh, “Nếm thử một chút xem mùi vị gì.”
Lướt qua một cái, Dịch Khiêm đột nhiên khẽ nheo lại mắt, thật khó để hưởng thụ sự đối xử như thế, nhìn nét mặt trước sau lạnh nhạt và nghiêm chỉnh chẳng để lộ cảm xúc gì: “Anh có cảm giác mình giống như thị vệ đang thử độc cho Hoàng hậu nương nương.”
“…. không cần nói như vậy, anh cũng không giống như thị vệ, trong những bộ truyện có tình tiết máu chó thì thị vệ chỉ được coi là nam phụ, đánh một chút hay cầm cờ chạy mà thôi, chẳng lẽ anh nghĩ mình thích hợp để làm nam phụ sao hả? Hả?!”
“thì nam phụ không quá thích hợp… anh vẫn làm nam chính tốt hơn.” Khẽ cười một tiếng, anh cầm thìa trong tay mình lên, múc một muỗng cháo đưa đến trong miệng cô, dịu dàng dụ dỗ: “Ăn tí rồi thì trở về nhà đi, chúng ta sẽ bay chuyến sớm ngày mai!”
“Ừ, biết!”
Chỉ một lần thôi, lần sau không chiếu theo lệ này
Sau khi trở về nước, ai bận việc người nấy, vì chuẩn bị cho cuộc thi thiết kế, Úc Tử Ân càng đâm đầu ở phòng thiết kế với mật độ thường xuyên, mỗi ngày đều làm việc theo một đường thẳng: đi làm, sau đó trở về phòng công tác vẽ thiết kế.
Ngược lại, trong phòng làm việc cô có thêm một người, người này thường tới thăm cô, mỗi ngày sau khi tan làm đều tới đón cô đi ăn cơm, tùy thời mà ứng biến, đôi khi sẽ gọi Thâp Tam Lâu mang đồ ăn đến và dùng bữa tối tại phòng cô, tháng ngày trôi qua trong vui vẻ và tự tại.
Hai người chỉ va chạm đơn giản, khắp nơi lại lộ ra tin tức hình ảnh ngọt ngào của hai người, cho đến khi Dịch Khiêm lãng quên đi việc còn một người nữa đã về nước cùng với hai người.
Thời điểm nhận được điện thoại của Lâm Tiểu Uyển, vừa lúc Dịch Khiêm kết thúc một hội nghị khá dài, không ngờ cô ta lại gọi điện thoại đến cho anh, cũng không ngờ đến việc mình lại nhớ dãy số điện thoại của cô ta, hài hước khẽ nâng khóe môi lên, lười biếng ứng phó mấy câu nói sau liền cúp điện thoại.
Cầm lấy điện thoại nội bộ thông báo cho Văn Khâm: "Đi đến sân bay đón người kia, thuận tiện vì cô mà làm tiệc tẩy trần, khi nào chọn xong địa điểm thì nói tôi một tiếng, chậm một tí tôi sẽ qua."
“A, như vậy sao! Vậy cũng tốt! Chúng ta đi thôi!” Gật đầu một cái, cô đem toàn bộ hành lý trong tay giao cho Văn Khâm, xoay người kiêu ngạo bước ra khỏi sân bay, để lại sau lưng không để ý người đàn ông đang thổn thức.