Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342319
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2319 lượt.
ưng một chén cháo muối trắng lên, đặt trên tủ đầu giường, “Ăn chút cháo, ngủ một giấc, ngày mai vẫn còn nghiêm trọng thì phải đến bệnh viện kiểm tra, tránh bị sốt thành viêm phổi thì ba mẹ anh sẽ trách tôi, như thế tôi rất xui xẻo!”
Quay đầu đi, người kia liếc nhìn chén cháo trên tủ đầu giường, không còn hơi sức nhìn cô, “Tay của anh không có chút sức lực nào cả, em đút cho anh đi?”
“……” Hít một hơi thật sâu, cô cầm chén cháo lên, thổi cho nguội, lúc này mới đưa đến miệng anh, mở miệng ra lệnh: “Há mồm!”
Tròng mắt nhìn một chút, Đường Minh Lân há mồm ăn cháo, mày kiếm khẽ cau lại, lúc này còn không nhịn được bắt bẽ: “không có mùi vị……”
“Thiếu gia, có thứ để ăn là được rồi! Phòng bếp và tủ lạnh sạch bóng, nếu không ăn sẽ đói chết anh đó!”
Nhìn thẳng vào mắt cô, Đường Minh Lân cười khổ một tiếng, “Đúng vậy, làm sao lại không đói chết đây? Trước kia ở nhà Phỉ Thúy, có em ở đây, nhà bếp hay tủ lạnh đều đầy đủ đồ ăn, cái gì cũng không thiếu, không có em ở nhà, anh giống như thiếu ngọc Như Ý vậy.”
Khẽ thở dài một cái, anh làm như tự trách: “Ân Ân, anh rất hối hận, hối hận vì thả em đi.”
Nếu như cô vẫn còn ở bên cạnh anh, nếu như bọn họ không có ly hôn, nếu như còn có giấy kết hôn trói buộc, có lẽ bọn họ sẽ không đi tới tình trạng hiện tại.
Anh vẫn cho là anh có đầy đủ tự tin, có thể làm cho cô yêu anh lại một lần nữa, nhưng khi Dịch Khiêm xuất hiện, anh mới phát giác ra, hình như anh đã đến chậm một bước.
Đối thủ mạnh
Không được dụ dỗ đại thiếu gia, để tôi ngủ, khi Úc Tử Ân đang muốn đứng dậy, người trên giường đột nhiên đưa tay kéo cô trở về, người đang nhắm mắt nghỉ ngơi lại đột nhiên mở mắt ra, có lẽ bởi vì bị bệnh, gương mặt anh tuấn giờ lại thêm mấy phần yếu ớt, "Ân Ân, đừng đi được không. . . . . ."
". . . . . ." Liếc nhìn cái bộ dáng đáng thương kia, Úc Tử Ân không nhẫn tâm cự tuyệt, vỗ vỗ tay anh "Được, tôi có thể không đi, chỉ là anh phải buông tay tôi ra, nếu tôi ngồi chồm hổm trên giường một ngày một đêm, ngày mai chân của tôi sẽ tê cứng!"
"Vậy. . . . . . Em đi lên đây đi! Giường của anh khá lớn, chia cho em phân nửa!" Nhìn cô vặn lông mày, anh sợ cô lại suy nghĩ nhiều, vội mở miệng giải thích: "Anh sẽ không làm loạn!"
"Coi như sẽ không làm loạn, tôi cũng không thể leo lên, vào thời điểm này anh định kéo tôi vào hưởng phúc chung sao? Chính anh xem như đã xong rồi, đừng kéo tôi vào chung!" Hiện tại cô mạo hiểm nguy cơ có thể bị lây bệnh đến chăm sóc anh, anh đại gia thật đúng là không gì kiêng kỵ.
Từ trên cao nhìn xuống, người đàn ông nằm bên dưới có chút thất vọng "Nằm xuống, nhắm mắt, ngủ! Nếu không tôi sẽ đi ngay!"
"Không có gì, anh không cần để trong lòng." Kéo một cái ghế qua, cô tự nhiên ăn bữa sáng mình vừa mua về "Ăn điểm tâm xong anh gọi điện thoại cho thư ký của anh, để cho anh ta đến đây chăm sóc anh, hoặc là gọi điện thoại về nhà lớn, để cho mẹ anh đến đây chăm sóc anh, tôi còn phải đi làm, không có thời gian rãnh."
". . . . . ." lời của cô giống như chậu nước lạnh dội tới đây, nhất thời khiến Đường Minh Lân cảm thấy cõi lòng trở nên lạnh lẽo.
Cô đối với anh vẫn giống như trước kia, lạnh lùng và không có tình cảm.
Hít một hơi thật sâu, anh gật đầu một cái, đáp một tiếng: "Được, anh biết rồi."
Không khí trên bàn ăn bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, ai cũng không nói chuyện nữa, Đường Minh Lân cũng nhún nhường không tự đòi thú vị, uống một chút cháo liền để muỗng xuống, đứng dậy, "Anh ăn no rồi, chút nữa sẽ tiễn em, em hãy lái xe cẩn thận."
Cô không lên tiếng, ngẩng mắt nhìn bóng dáng đang chậm rãi đỡ bàn đứng lên, đột nhiên cảm thấy có xương mắc tại cổ họng, rất là không thoải mái, thức ăn thơm phức trên bàn cũng làm Úc Tử Ân ăn không vô.
Người đàn ông này, dám cùng cô chơi khổ nhục kế sao? Cũng đã ly hôn rồi, tại sao không thể bỏ qua cho cô?
Khẽ thở dài một cái, có lẽ bữa sáng này cô nuốt không trôi nữa rồi, cô đứng dậy dọn dẹp.
Lúc ra cửa, cô còn liếc nhìn anh một cái, không có dừng lại lâu, mở cửa lên xe, lái xe rời khỏi biệt thự xa hoa.
Tại cửa sổ sát đất trên lầu hai, bóng dáng cao to cứ đứng lặng lẽ nhìn chiếc xe rời đi, khổ sở cười cười, gương mặt anh tuấn trở nên tái nhợt, còn khó coi hơn cả khóc
Anh thủy chung không nghĩ ra, tại sao ở trước mặt Dịch Khiêm cô có thể vui vẻ như thế, nhưng khi ở trước mặt anh, cô lại hận không thể cách xa anh thêm một chút, mỗi lần nhìn thấy bộ dáng lạnh lẽo của cô, tim của anh cũng lạnh đi!
Ngay cả anh có muôn vàn lỗi lầm trong quá khứ, nhưng không phải có câu nói: con hư biết nghĩ lại quý hơn vàng sao? Tại sao cô lại không thể cho anh cơ hội để bắt đầu lại?
Cô đối xử vô cùng nhân từ với mọi người, nhưng cố tình đối xử tàn nhẫn với anh!
——《quân môn sủng hôn》——
Một hội nghị với các chủ quản cấp cao cứ như vậy mà kéo dài cả buổi sáng, Dịch Khiêm đột nhiên cầm lấy điện thoại di động trên bàn nhìn một chút, điện thoại tối đen không hề có tin tức gì, an tĩnh giống như không có gì cả xảy ra .
Lúc anh c