Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342303
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2303 lượt.
yên lặng một lát sau mới mở miệng: "Ân Ân, cuộc thi thiết kế chuẩn bị đến đâu rồi? Có lòng tin chứ?!"
"Cảm ơn Phó tổng Lam quan tâm, chuẩn bị cũng sắp xong, sẽ không có vấn đề gì." Trả lời giải quyết việc chung, đổi lấy tiếng cười khẽ bất đắc dĩ của Lam Mộ Duy.
"Vậy thì tốt, chuẩn bị cẩn thận, Hạ tổng giám đặt hy vọng lên người em đấy!"
"Tôi biết rõ, tôi sẽ nỗ lực!" Gật đầu một cái, cô ngước mắt nhìn Hạ Khuynh Tuyết phía sau bàn công tác trầm mặc không nói, hình như có lời muốn nói.
Lam Mộ Duy thấy thế, thức thời đứng dậy rời đi, đợi rời phòng làm việc, Úc Tử Ân mới mở miệng: "Tổng giám, tôi muốn xin nghỉ vài ngày, cho đến trước một ngày cuộc thi thiết kế bắt đầu."
"Sao thế, xảy ra chuyện gì à?" Chau chau mày, Hạ Khương Tuyết ngước mắt nhìn cô.
"Cũng không có chuyện gì, tôi chưa hoàn thành thiết kế chính, tôi muốn chuyên tâm thiết kế, cũng không tới công ty đi làm, muốn xin nghỉ mấy ngày.."
"A, hóa ra là như vậy, không thành vấn đề, tôi sẽ nói vơi phía trên một tiếng, cô tốt nhất hoàn thành tác phẩm, Ân Ân, tôi đem hi vọng gửi gắm vào trên người cô đó, đừng làm cho tôi thất vọng."
"Tôi biết rồi, cảm ơn Tổng giám ưu ái! Tôi sẽ nỗ lực!"
Hạ Khương Tuyết kỳ vọng về cô giống như là mẹ với đứa con, cô không đành lòng phụ lòng, cho nên chỉ có thể không ngừng cố gắng.
Từ lúc trở lại công ty, Úc Tử Ân đâm đầu vào trong phòng làm việc, ngựa không ngừng vó chuẩn bị cho thiết kế của mình, ba ngày liên tiếp ngựa không ngừng vó sửa đổi thiết kế và cắt, cuối cùng một bộ gấm hoa chính cắt xén xinh đẹp mặc vào trên người ma-nơ-canh.
Nhìn kiệt tác mà mình tốn thời gian phí sức nhất, Úc Tử Ân tê liệt ngã xuống trên bàn thiết kế, không còn hơi sức nhìn bộ đồ, khẽ thở dài một cái, cuối cùng cũng hoàn thành!
Tiểu Mễ bưng ly sữa bò đi vào, đau lòng nhìn bóng dáng nằm ở trên bàn ngủ, lại nhìn trang phục trên ma-nơ-canh, kinh ngạc cười lên.
Xoay người, cô nhìn bóng dáng phía sau tiến theo vào, giơ tay lên ly sữa tươi ấm áp đưa tới trong tay, lặng lẽ xoay người đóng cửa lại.
Ngồi xuống ở bên cạnh cô, Dịch Khiêm cúi đầu nhìn gương mặt vùi vào cánh tay, dưới hốc mắt hơi xanh đen, hiển nhiên mấy ngày nay thức đêm không nghỉ ngơi tốt, đau lòng nhất thời chảy qua ngực.
Đưa tay qua, anh nhẹ nhàng sờ sờ ở trên đầu cô, gạt mấy sợi tóc rơi trên gương mặt cô động tác êm ái nhưng vẫn thức tỉnh người ngủ không quá an ổn trong giấc mộng.
Mở mắt ra, Úc Tử Ân nhìn người đàn ông trước mặt, khẽ sửng sốt mấy giây, chớp chớp mắt đau nhức, thấy rõ ràng là anh, không còn hơi sức cười cười, "Là anh à!"
Ngồi dậy, cô đưa tay kéo anh qua, chui vào ngực anh tìm vị trí thoải mái, dáng vẻ người phụ nữ nhỏ lệ thuộc, "Mệt quá mệt quá...."
"Sao không nghỉ ngơi tốt? Dù là vì thiết kế cũng không cần liều mạng như vậy, em như vậy sẽ làm hại thân thể đấy!" Khẽ thở dài một cái anh tự tay ôm cô vào trong ngực, êm ái vỗ ở trên lưng cô an ủi.
"Em không muốn thua, cho nên phải cố gắng một chút... Em nghỉ ngơi một ngày là tốt, ngày mai nhất định sẽ vui vẻ dự họp báo cuộc thi thiết kế."
"Em ấy à, thật là hết cách với em!" Anh đã biết cô cố chấp, còn có thể làm gì cô?
Em muốn, anh đều có thể thỏa mãn
Tiểu Toa thay Úc Tử Ân dự họp báo tác phẩm tú rốt cuộc cũng trở lại, trừ mang về cúp ra, còn mang theo mấy bộ lễ phục mới nhất ở Paris trở lại, thuận tiện cho cuộc thi thiết kế tới đây.
Đương nhiên, cà thẻ giấy tính tiền dĩ nhiên là Úc Tử Ân, nhìn ánh mắt tiểu Toa còn soi mói hơn so với cô, Úc Tử Ân hài lòng gật đầu một cái, "Mấy ngày nay cực khổ, đợi lát nữa đi nghỉ ngơi thật tốt, điều chỉnh chênh lệch giờ, ngày mai chúng ta đi tham gia cuộc thi thiết kế."
"Dạ, lão đại!" Đứng dậy từ trên ghế sofa, hình như tiểu Toa nghĩ tới điều gì, quay đầu hỏi: "Lần này đã tìm được người mẫu chính rồi sao?"
"Đã tìm được, là công ty MME, hình tượng cũng không tệ lắm, có thể Hold là chính!"
"Đàm phán rồi hả? Đối phương không có mở giá cao chứ?"
Nhìn màn ảnh khóa lại, Úc Tử Ân cười nhẹ, đây là lần đầu tiên anh cúp điện thoại trước, bình thường hai người nói điện thoại, ai cũng không muốn cúp trước, triền miên ngay cả mình cũng phát ngán.
Không tới năm phút đồng hồ, bên ngoài phòng công tác truyền đến tiếng gõ cửa, cô khẽ sửng sốt một chút, nhìn thời gian trên điện thoại di động, cảnh giác đi lên phía trước mở cửa.
Lúc mở cửa ra, chứng kiến bóng dáng đứng bên ngoài, không khỏi thở một hơi lạnh.
"Anh. . . . . . Làm sao anh đến nhanh như vậy?" Mới vừa cùng anh nói chuyện điện thoại, cô còn tưởng rằng anh vẫn còn đang trên bàn xã giao!
Khẽ nhíu lông mày, cô ngước mắt nhìn anh chằm chằm, bốc đồng chất vấn: "Mới vừa cùng em nói điện thoại thì ở nơi nào?"
"Lầu dưới." Thẳng thắn được khoan hồng.
Anh dịu dàng cười với cô, nghiêng người sang dắt tay cô đi vào phòng công tác, "Đừng kinh ngạc như vậy, chỉ muốn cho em một bất ngờ mà thôi."
"A, thời gian vẫn còn sớm, sao bọn họ chịu thả cho anh đi vậy?" Hiện tại vừa lúc là thời điểm s