Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342304

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2304 lượt.

cầu hôn của anh khiến anh càng thêm vui mừng, giống như lấy được tất cả vậy, thật sự rất thỏa mãn.
Đồng thời, cungx mang ý nghĩa, cô đã chịu để xuống quá khứ, dũng cảm đối mặt với tất cả trong tương lai của hai người.
Cô cũng không biết rằng, khi đứng ở hành lang, khi anh nghe được cô nói hai chữ tương lai, trong lòng anh vui sướng cỡ nào, hai chữ này có ý nghĩa như thế nào, Có thể không có ai hiểu hơn so với anh.
“nói như vậy cũng không sai, nhưng Tiểu Uyển làm thế nào? Em làm như vậy có thể là quá ích kỉ hay không?”
Tối hôm qua suy nghĩ một đêm liền hiểu rõ rất nhiều chuyện, nhưng cũng khiến cô khó chịu thật lậu. phật gia có câu, có bỏ mới có được, nhưng khi cô hành quân ra ngoài, kết quả lại không khiến cho người vừa lòng như trong suy nghĩ.
“Đứa ngốc, trong tình yêu không có ích kỉ hay không, anh cùng với cô ta đã là quá khứ, giống như em và Đường Minh Lân vậy, không có cơ hội để quay về quá khứ nữa. Thay vì bốn người quấn lấy nhau, không bằng hai chúng ta ở bên nhau thật tốt, tiện thể chặt đút ý niệm dây dưa của những người còn lại. Đau dài không bằng đau ngắn, có đôi lời vẫn nên nói thật, bỏ lỡ chính là cả đời, em và anh đều giống nhau.”
“Nhưng…”
“không có nhưng nhị gì hết, cũng không cần tự trách.” Buông tay, anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng, “Anh chỉ muốn em đối mặt thật tốt với tình cảm của chúng ta, không trốn tránh là tốt rồi, nhưng khứu giác giao cho anh, hả?”
“Được.” gật đầu, lúc này không có lựa chọn nào nữa, cô chỉ có thể lệ thuộc vào anh.
Có anh bên cạnh, cô cảm thấy rất an toàn, có lẽ đây chính là thiên tính của phụ nữ, có lẽ đây chính là sự bảo vệ tốt nhất anh giành cho cô.
….
Cuộc thi thiết kế chuẩn bị trong tiếng trống của sự căng thẳng, bởi vì Diệp Tư Mẫn tham gia, khiến cho Úc Tử Ân them mấy phần áp lực, cũng thêm vài phần động lực khiến cô muốn giành chiến thắng.
Cùng lúc đó, tuần lễ thời trang paris cũng phát thư mời đến với cô, muốn mời mấy nhà thiết kế Trung Quốc đến tham gia trình diễn, vốn muốn từ chối, Tiểu Mễ và Tiểu Toa lại nói đây là cơ hội rất tốt, dù sao lần này cũng mời rất nhiều nhà thiết kế nổi tiếng là một cơ hội để học tập.
Nhớ tới linh cảm xuất hiện mấy ngày trước, Úc Tử Ân do dự một chút, cuối cùng vẫn đồng ý, dành cho hai buổi tối để chuẩn bị xong tác phẩm dự triển lãm, còn chuyển toàn bộ tài liệu thiết kế còn dư lại cho Tiểu Mễ và Tiểu Toa, thời gian còn lại, cô làm xong những công tác chuẩn bị cuối cùng cho cuộc thi đấu.
“Lão đại, tác phẩm lần này của chị là dùng nút áo làm chủ đề, nhưng nhiều nút như vậy, chúng ta đi đâu tìm đây?” Nhìn các loại hình nút áo được biên soạn trên bản thiết kế, Tiểu Mễ khổ sở nhìn Úc Tử Ân, mấy bộ quần áo tiếp theo đều cần tới cả ngàn chiếc nút, hơn nữa kiểu dáng đều không giồng nhau, tìm được cũng thật không dễ dàng.
“Chuyện nút áo giao cho chị là được rồi, bọn em chỉ cần đi tìm các loại vải mà chị ghi chút, từng cái đều phải kiểm tra, không thể có bất kỳ sai lầm nào, hiểu không?”
“Dạ. bọn em phải đến cửa hàng vải vóc ngay.” Tạm ngưng, Tiểu Mễ đem bản đồ vẻ trang sức chuẩn bị cho cuộc thi đưa tới, “Em đã kêu bọn họ đem đồ đưa tới, có chút chi tiết cần tự mình làm, chị nhìn lại một chút.”
“Cũng tốt, cực khổ bọn em, ăn trưa xong bọn em hãy đi lựa vải, cũng không quá nóng vội.” đang nói , bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Úc Tử Ân nhìn đồng hồ trên máy tính, mỗi ngày Thập Tâm Lâu đều đưa bữa trưa đến rất đúng giờ.
Ăn xong bữa trưa, Úc Tử Ân lái xe án theo địa chỉ trên máy tính mà tìm tới, tìm qua vài cửa hàng, cuối cùng đem toàn bộ các loại hình dáng cần tìm, số lượng rất lớn, ôm vài túi nút từ trong chờ ra ngoài, vừa ra cửa liền đụng thẳng vào một người.
“thật xin lỗi, thật xin lỗi…” cúi đầu nhìn mặt đất rời đầy nút áo, Úc Tử Ân ngước mắt nhìn người mình đụng phải, hơi sững sờ, sao cũng không ngờ lại gặp phải cô ta.
“Ân Ân? Làm sao cô biết chỗ này?” Thấy cô, Diệp Tư Mẫn cũng có chút ngoài ý muốn.
“A, tôi đến tìm vật liệu, không ngờ lại trùng hợp như thế, ở chỗ này gặp Diệp phó tổng.” Ngồi xuống, cô cẩn thận nhặt lên từng chiếc nút trên mặt đất.
Diệp Tư Mẫn nhìn cô một chút, ngồi xuống giúp một tay. “Tôi tới mua chút vật liệu, còn cô thì sao?”
“A, tôi cũng vậy!” nhanh chóng nhặt nút áo lên, Úc Tử Ân đứng lên cười với cô ta, “không có chuyện gì tôi đi trước, không quấy rầy cô bận rộn nữa.”
“Được.” Gật đầu, Diệp Tư Mẫn nhìn cô xách theo hai túi lớn, khẽ nheo mắt, một ý niệm loáng thoáng lóe lên trong đầu, mà cô ta chợt bình tĩnh, nhanh chóng bắt được.
Cười nhẹ, cô ta chậm rãi xoay người, hơi quét mắt qua đám tài liệu trong các cửa hang, tự tin đi vào.
Ngồi trên xe, Úc Tử Ân nhìn hai túi lớn nút cài để ở bên ghế bên cạnh, mơ hồ có mấy phần dự cảm xấu.
Lại ở chỗ này gặp Diệp Tư Mẫn, cô nhanh chóng nhớ tới chuyện năm đó Diệp Tư Mẫn đã làm với mình, chợt giật mình thon thót.
Có một số việc, bị tính kế một lần là đủ rồi, bị ngã một lần còn không không ngoan nhìn xa trông rộng, vậy thật sự là kẻ ngu rồi.