Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342310
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2310 lượt.
ó cầm theo chìa khóa cửa cho nên sáng nay anh trở lại.” đi lên trước, anh dịu dàng cười với cô. “Anh đã mua bữa sáng rồi, em rửa mặt chưa? Anh đã đặt sẵn phần ăn trong bếp rồi! Anh chuẩn bị đi làm!”
“…” Dụi dụi mắt, cô có chút không tin tưởng người đàn ông trước mặt, mắt ghét quan sát: “Mặt trời mọc lên từ phía tây sao? Đại gia như anh lại vui vẻ đi làm chuyện đó?”
“Anh đã nói rồi, anh nguyện ý làm tất cả mọi chuyện vì em.” Hơi híp mắt lại, anh giơ tay chỉ vào thời gian trên đồng hồ đeo tay: “Thời gian không còn sớm, vội vàng đi!”
Nhớ tới chuyện chính, cô duỗi tay về phía anh: “Mau trả chìa khóa lại cho tôi!”
“Cái chìa khóa anh đặt ở cửa trước, em đi ăn điểm tâm đi! Anh đi trước!”
“…” Im lặng nhìn bóng lưng đang đi về phía cửa, Úc Tử Ân gãi gãi đầu, luôn cảm giác mình dùng một quyền đánh vào không trung, không chỗ phát tiết.
đang lúc này, tiếng chuông cửa vang lên…
Úc Tử Ân quay đầu nhìn thời gian ở phòng khách, khẽ nhíu mày, nhấc chân đi về phía cửa, sáng sớm ai lại đến tìm cô nữa?!
Nghe được tiếng chuông cửa, Đường Minh Lân dẫn đầu đi đến mở cửa, vậy mà, chứng kiến tới dáng người đang đứng bên ngoài, không khỏi sững sốt, động tác mở cửa có phần dừng lại.
đi lên trước, Úc Tử Ân liếc nhìn cánh cửa, vừa nhìn thấy tấm thân dịu dàng, gương mặt anh tuấn, bỗng dừng lại bước chân.
Trường hợp như vậy, ba người gặp mặt, thật sự cẩu huyết, nhưng không biết thế nào, cô lại có chút luống cuống.
Dũng cảm đối mặt
Đứng bên cửa, Đường Minh Lân nhìn người đứng bên cửa, cười nhẹ, gương mặt không che dấu được sự hài lòng, “Dịch thiếu, làm sao anh lại biết tới nơi này?”
Chậm rãi bừng tỉnh, Dịch Khiêm thu hồi ánh mắt trên người Úc Tử Ân, hơi liếc nhìn người trước mặt, quan sát tinh tế vài giây, xác định hắn sáng sớm mới xuất hiện ở nơi này cũng không phải là ở chỗ này qua đêm, gương mặt khôi phục vẻ lạnh nhạt như cũ, “Tôi tại sao lại ở chỗ này không quan trọng, ngược lại là anh…anh tại sao lại ở nơi này? Không phải nói bị ốm hả? Bị bệnh nên ở nhà dưỡng bệnh cho tốt mới đúng.”
“Không phải bệnh nặng gì, tốt hơn nhiều, ra ngoài hóng mát một chút.” Khẽ cười một tiếng, hắn liếc nhìn chiếc túi xách trong tay Dịch Khiêm, “Dịch thiếu hôm nay tại sao lại nhàn rỗi đến nơi này đây?”
“Mỗi ngày tôi đều rãnh rỗi, coi tình huống mà định thôi.” Hình như không muốn nói nhiều, anh nhấc chân bước vào cửa, ngước mắt nhìn Úc Tử Ân đứng sau lưng Đường Minh Lân, “Anh đưa bữa sáng tới cho em.” Khi nói cũng không quản saqsc mặt của Đường Minh Lân, đổi giày đi thẳng tới phòng ăn, quen việc dễ làm khiến Đường Minh Lân chau lông mày.
Hắn chính là lần đầu tiên bước vào căn phòng này, lại không ngờ Dịch Khiêm so với hắn còn quen thuộc hơn, hiển nhiên không phải lần đầu tiên.
Hôm nay thật khó khăn lấy được dũng khí đối mặt, Đường Minh Lân lại thò một chân vào, khiến cho tinh thần của cô bị làm khó.
“Bỏ qua cho em?” Nhìn dung nhan quyết tuyệt của cô, Đường Minh Lân hít một hơi thật sâu, hút vào trong phổi ngập tràn đau đớn, khẽ cắn răng, nắm chặt tay, “Không thể nào! Trừ khi tôi chết tâm, nếu không tôi sẽ không buông tay!”
Nói xong, hắn lạnh lùng đạp cửa rời đi---- ---
Cửa phòng phanh một tiếng đóng lại, Úc Tử Ân khẽ thở dài tựa vào cửa trước, sự kiên trì của Đường Minh Lân làm cho cô rối rắm càng không biết phải làm gì.
Nhớ tới trong phòng còn có một người, cô vội đứng lên đi thẳng vào phòng ăn, vừa mới ngẩng đầu đã nhìn thấy bóng dáng xa xa, giống như anh đã đứng ở đó rất lâu, ánh mắt canh chừng cô, vẫn như vậy có chút dịu dàng, lưu luyến.
“Anh…” sợ sệt, cô gọi thật thấp, trong hơi thở len vào một mùi thơm nhàn nhạt, ánh mắt nhìn bóng dáng đang đến gần, nhịp tim bỗng lỗi nhịp.
Cô không xác định những lời vừa rồi cô nói cùng Đường Minh Lân anh nghe được mấy phần, chỉ cảm thấy có chút lúng túng.
“Ân Ân…” đưa tay qua, Dịch Khiêm ôm chặt cô vào ngực, thật chặt, giống như nếu buông tay ra cô sẽ biến mất không thấy nữa, “Những lời em vừa nói, là thật sao?”
Mặc dù biết cô sẽ không nói dối, nhưng anh vẫn muốn từ miệng cô nghe được đáp án chân thật nhất, trấn an tinh thần không xác định của anh.
“A…” nàng tựa vào trong ngực anh, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ, trong hơi thở quanh quẩn mùi vị quen thuộc, “câu nào?”
“Em nói, anh chính là hiện tại và tương lai của em.”
“Ừ, chẳng lẽ không đúng sao?” cô chậm rãi ngẩng đầu lên, đơn thuần sáng rỡ nhìn anh, “Chẳng lẽ anh muốn trở thành quá khứ của em ngay lúc này?”
“Đứa ngốc, làm sao em lại nghĩ như vậy chứ!” khẽ cười, anh ngheieng đầu hôn lên mặt cô một cái, ánh mắt thâm thúy khó nén được sự vui vẻ. “Anh rất vui mừng.”
“Vui mừng cái gì?” cô không hiểu nhìn anh, đột nhiên phát hiện, lớn mật đối diện với tình cảm của mình, thật ra cũng không quá khó khăn như tưởng tượng.
“Anh rất vui vì em cuối cùng cũng có thể dũng cảm đối mặt với tình cảm của chúng ta, không hề trốn tránh nữa, cũng không vì bất cứ ai mà do dự tránh né.” Có lẽ, câu này so với câu nói đồng ý lời