Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342295

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2295 lượt.

đẹp nhất, liền nghe được âm thanh cửa phòng tắm mở ra.
cô đóng ngăn kéo xoay người, nhìn bóng dáng từ phòng tắm ra ngoài, hơi lúng túng quay đầu ra, đợi hơi thở quen thuộc đến gần, cô theo bản năng lui về phía sau một bước, chỉ vào âu phục trên ghế, "đã chọn xong rồi, anh mau thay xong rồi xuống lầu ăn điểm tâm! đã đến lúc rồi, em đi xuống trước đây."
cô vừa mới xoay người muốn đi, người bên cạnh kịp thời kéo cô, bước chân lảo đảo cô còn chưa kịp đứng vững, đã rơi vào trong ngực của anh.
Hơi đỏ mặt, cô khẽ cắn răng ngẩng đầu lên, "Làm gì thế, chẳng lẽ anh thay quần áo còn muốn em ở bên hầu hạ?"
"Nào dám để cho em phục vụ, ở bên ngoài chờ anh, đợi lát nữa giúp anh đẹp caravat, được chứ?" Anh thích bộ dáng cô giúp anh đeo caravat, đoạn video Dịch Noãn Noãn thu, anh nhìn đi nhìn lại, mặc dù không rõ, nhưng lại khiến anh xem trăm lần không ngán.
một màn ấm áp như vậy, đều khiến anh ảo tưởng sau này khi bọn họ cưới, bình thường vả lại hạnh phúc.
"Anh sẽ không sao?" cô tức giận ngẩng đầu lên.
"Anh sẽ, nhưng mà anh thích xem bộ dạng em giúp anh đeo caravat."
"tại sao?" cô không hiểu hỏi.
"Bởi vì.... bộ dáng đó của em, giống vợ của anh."
"......" Vợ, một từ êm tai cỡ nào.






Cầu hôn
Nhón chân lên, cô cẩn thận mà nghiêm túc thắt cà vạt cho anh, bộ dáng chuyên chú khiến gương mặt mềm mại chứa đầy hơi thở an bình.
Thắt cà vạt xong, cô thuận thế thay anh sửa sang lại cổ áo, hài lòng gật đầu một cái, "Tốt lắm!"
"Cám ơn!" Khẽ giương môi, anh cúi đầu xuống hôn một cái ở trên mặt cô, mang theo cô đi tới trước gương phòng thử đồ, hai người đứng sóng vai, ảnh phản chiếu trên chiếc gương to, thật sự là kiểm chứng câu nói kia, trai tài gái sắc.
Nhìn hai người trong gương, Úc Tử Ân hơi kinh ngạc, hai người xứng đôi như vậy, thật có thể nói là do trời đất tạo nên, cô không biết hoá ra mình đứng chung một chỗ với anh, lại hài hòa như vậy.
Giống như. . . . . . Chính là một đôi vợ chồng.
"Biết!"
Dặn dò xong, Dịch Khiêm rời phòng công tác trước một bước, do tiểu Toa lái xe đưa Úc Tử Ân đến hiện trường.
Từ trên ký túc xá xuống, Dịch Khiêm nghiêng người ngồi vào trong xe, cầm lấy điện thoại trên kệ gọi một cú điện thoại cho Hạ Ninh Huân, "Nói với tất cả các toà soạn, bảo bọn họ thông báo ký giả đến hiện trường cuộc thi thiết kế của Thụy Nhĩ."
"Có tình báo gì quan trọng sao?" Bên đầu kia điện thoại, Hạ Ninh Huân đang thoải mái nhàn nhã ăn bữa sáng, nhận được điện thoại của Dịch Khiêm vốn cảm thấy kinh ngạc, quả nhiên vô sự bất đăng tam bảo điện!
"Cầu hôn!" Đảo quanh tay lái, Dịch Khiêm nhàn nhạt mở miệng.
Hình như là Hạ Ninh Huân sửng sốt mấy giây, tiếp theo khẩn trương hỏi: "Người nào cầu hôn?"
"Tôi, còn lại chính cậu xem mà làm đi!" Không người đợi đầu kia lên tiếng kinh hô, anh đã bấm cúp điện thoại, tiếp theo gọi điện thoại cho một người khác.
Điện thoại vừa mới tiếp thông, anh chỉ nhàn nhạt mở miệng nói một câu: "Trước chín giờ, đưa đồ kia tới phòng làm việc của tôi."
Xe màu đen băng qua ngã tư đường, nhanh chóng đi tới hướng tập đoàn QM.
Đến ký túc xá, Dịch Khiêm bước vào phòng thư ký, Văn Khâm vẫn như thường ngày, tới công ty sớm hơn anh năm phút đồng hồ, gõ cửa kính một cái, anh trầm giọng nói: "Văn Khâm, nói với Phó tổng Thụy Nhĩ một tiếng, tôi sẽ trình diện trong cuộc thi thiết kế hôm nay. Về phần hội nghị sáng hôm nay, hoãn đến xế chiều."
"Được!" Ngừng tạm, Văn Khâm ngẩng đầu nhìn anh, "Boss, hôm nay đi đến hiện trường, tôi cũng cần đi cùng sao?"
"Cậu có thời gian thì cùng đi đi!"
"Dạ, tôi biết rồi!"
Mới vừa bước vào phòng làm việc, trong chốc lát, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, người bên trong đáp một tiếng xong, người bên ngoài đẩy cửa đi vào, trong tay đang cầm một hộp nhỏ, lễ phép đưa cho người đàn ông sau bàn làm việc, Dịch Khiêm liếc nhìn thời gian trên laptop, vừa hay chín giờ.
"Dịch tiên sinh, đây là vật phẩm ngài cần, Yang bảo tôi đưa tới, xin ký tên ở chỗ này." Nói xong, người tới lấy từ trong túi ra tờ ký tên, một mực cung kính đưa tới trước mặt Dịch Khiêm.
"Trở về thay tôi nói tiếng cảm ơn với Yang, hôm nào sẽ mời anh ta ăn cơm." Nhanh chóng ký tên trên tờ giấy, Dịch Khiêm cười yếu ớt ngẩng đầu lên chuyển lại.
"Dạ, tôi sẽ thay ngài chuyển đạt chi tiết!" Gật đầu một cái, người tới nhận lấy giấy ký tên xong, nói tiếng cám ơn liền rời đi, tác phong làm việc giống như nhà thiết kế trang sức liều lĩnh mà lãng mạn.
Nhìn bóng dáng rời đi, Dịch Khiêm không nhịn được cười khẽ, quả nhiên là có nhiều cấp trên thì sẽ có nhiều trợ lý!
Quay đầu lại, anh lấy hộp quà trong hộp gấm nhỏ ra, trong hộp gấm, một chiếc nhẫn kim cương màu hồng toả ra hào quang rực rỡ, ví như con ngươi sáng trong, lại tựa như mềm mại gò má của cô, ánh sáng sáng quắc, chiếu lên tâm tư dịu dàng của anh vào lúc này.
Không đợi anh bừng tỉnh lại từ trong dịu dàng, Hạ Ninh Huân đi vào, còn chưa kịp lấy hơi liền hỏi: "Ông anh, không phải thật sự muốn cầu hôn chứ? Em tung tin ra


Polly po-cket