Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342293
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2293 lượt.
, trang điểm và kiểu tóc của Yên Nhi đều do Úc Tử Ân tự mình thực hiện, phút chốc lấy mũ phượng từ trong hộp gỗ ra, rõ ràng nghe được tiếng kinh ngạc từ xung quanh mình.
Nhìn mình trong gương, Yên Nhi hơi há to miệng, trong lúc nhất thời cũng nói không ra được, mũ phượng rất nhẹ, không nặng như trong tưởng tượng, giữa màu vàng kim sáng chói lấm tấm màu hồng san hô, tạo hình mũ phượng nhẹ khéo lại tinh sảo, không thể nghi ngờ là khiến trang phục lửa đỏ sống động!
"Yên Nhi, tưởng tượng giờ phút này mình là cô dâu đẹp nhất, đừng có bất kỳ áp lực nào, đợi lát nữa tôi sẽ ở dưới đài, xem cô biểu diễn! Đừng khiến tôi thất vọng đấy!" Bình thường mặc dù cô cũng có thu hoạch trong tranh tài, nhưng đều ẩn cư ở phía sau màn, rất ít khi ở phía sau đài tự mình khích lệ người mẫu, đều là tiểu Mễ và tiểu Toa thay cô ra mặt.
Thân phận của cô, ở trong giới model vẫn luôn là điều thần bí, lần tranh tài này, cô muốn thắng, có lẽ là để chứng minh năng lực của mình, có lẽ là vì câu nói dịu dàng của Dịch Khiêm.
Thắng, gả cho anh.
Không thể không thừa nhận, tâm tư của cô, đã không đơn thuần giống như năm đó.
Con mắt hơi run từ đảo qua một hàng người mẫu đứng trước bàn trang điểm, bởi vì là người thứ ba ra sân, mười người mẫu cũng đã trang điểm xong, mỗi một bộ quần áo đều xuất chúng mà đặc biệt, không có thiết kế chồng chéo, rồi lại thống nhất biểu đạt cùng một lý niệm thiết kế, phục trang cùng tạo hình hoàn mỹ đến mức làm cho người ta kinh ngạc, cũng khiến cho mấy người mẫu mà các tuyển thủ khác mang tới rối rít quăng ánh mắt hâm mộ tới.
Trên hậu trường vẫn có mấy nhà thiết kế khác cũng lựa chọn thiết kế theo phong cách Trung Quốc, nhưng dưới phong cách hào hùng khí thế rộng lớn hoa lệ của cô, nghiễm nhiên mất đi hào quang.
Không thể phủ nhận, thiết kế của cô quả thật rung chuyển lòng người, thiết kế phong cách Trung Quốc đặc biệt, cho dù là cô ta, chỉ sợ cũng không cách nào tưởng tượng ra, càng không thể nào thiết kế ra được, mặc dù cô ta không muốn khen ngợi tài hoa của cô, nhưng cũng không thể phủ nhận, thiết kế của cô vượt xa mình.
Cuộc thi thiết kế hôm nay, cô ta muốn thắng cô, sợ rằng cũng không dễ dàng.
Làm như cảm thấy kinh ngạc của cô, Lâm Tiểu Uyển lôi kéo cánh tay của cô, nhẹ giọng hỏi: "Sao thế?"
"À. . . . . . Không có việc gì!" Chợt bừng tỉnh, cô ta ngước mắt nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Úc Tử Ân, khẽ thở dài một cái, "Ân Ân, đợi lát nữa các cô là người thứ ba ra sân, cố gắng lên!"
"Cám ơn Phó tổng Diệp khích lệ!" Gật đầu một cái, Úc Tử Ân quay đầu liếc nhìn tiểu Toa đầy kinh ngạc, cũng không nói thêm cái gì, cười nhìn về phía Lâm Tiểu Uyển, "Tiểu Uyển, hôm nay cô thật xinh đẹp!"
"Cám ơn!" Quay đầu nhìn xem thiết kế phong cách Trung Quốc đặc biệt, tò mò trừng mắt nhìn, "Ân Ân, những trang phục này đều do cô thiết kế sao? Thật là đẹp mắt! Trang phục xinh đẹp như vậy, nhất định có thể sẽ được giám khảo ưu ái đấy!"
"Thật sao? Hy vọng thế!" Nụ cười nhạt nhòa, vốn định ngăn đề tài, lại không nghĩ rằng bên ngoài đã truyền đến tiếng la ở hội trường, kêu tổ thứ ba đến bên đài T chuẩn bị tẩu tú.
Quay đầu, cô gật đầu hướng tiểu Mễ tiểu Toa, tiếp theo quay đầu nhìn về phía Diệp Tư Mẫn, "Phó tổng Diệp, đến phiên tôi, lát nữa lại tán gẫu!"
"Được, đi đi!" Nhìn cô đỡ người mẫu chính lên trên bục chữ T, Diệp Tư Mẫn thở dài nặng nề.
Lâm Tiểu Uyển nghe tiếng xoay đầu lại, không hiểu nhìn cô ta, hỏi "Sao thế?"
"Xem ra hôm nay tôi muốn thắng cũng không dễ dàng!"
"Sao lúc này cô lại không có lòng tin với bản thân mình thế? không tới cuối cùng, không phải thắng bại chưa định sao?" So sánh với cô ta không tự tin, Lâm Tiểu Uyển ngược lại nắm chắc phần thắng, giữa mặt mày đều đầy hài lòng.
Sắp xếp xong thứ tự người mẫu ra sân, Úc Tử Ân quay đầu nhìn tiểu Toa một chút, giống như là biết nghi ngờ trong lòng cô ấy vào giờ phút này, khẽ cười vỗ vỗ bả vai của cô ấy, "Có vấn đề gì, trở về phòng làm việc hỏi, hôm nay quan trọng nhất là tranh tài!"
"Dạ, lão đại!" Gật đầu một cái, tiểu Toa thu lại ý niệm nghi ngờ, trên mặt lạnh nhạt khôi phục nhàn nhạt nghiêm túc: "Dịch thiếu giữ lại chỗ ngồi trước đài cho chị, chị xuống dưới đài xem đi!"
"Được, bên này giao cho em!" Trước khi đi, Úc Tử Ân nói mấy câu khích lệ Yên Nhi, trên nét mặt cô ấy tự tin xoay người đi lên trên bục.
Từ phía sau đài ra ngoài, Úc Tử Ân nhìn về phía hàng khách khứa, cuối cùng tìm thấy bóng dáng Dịch Khiêm ở hàng đầu tiên bên phải, cúi thấp người đi tới, ngồi xuống chỗ trống bên cạnh anh.
Thấy cô tới đây, Hạ Ninh Huân bên trái lễ phép cười với cô, nghiên người qua cười nói: "Bé con, đợi lát nữa sẽ đến lượt cô, khẩn trương không?"
"Cũng không phải là lần đầu tiên tham gia thi đấu, cần gì khẩn trương!" Quay đầu, Úc Tử Ân tức giận trắng mặt nhìn anh ta một cái.
"không khẩn trương là tốt rồi, chỉ sợ lát nữa bọn cô sẽ khẩn trương!" Có điều ngụ ý, đáng tiếc Úc Tử Ân không hề nghe được ý tại ngôn ngoại (ý ở ngoài lời) của anh ta.
Nghiêng người sang, cô nghiêng đầu nhìn người đàn ông lạnh nhạt mỉm cười bên cạnh,