Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342284
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2284 lượt.
loáng thoáng thấy được một chút ánh sáng kinh ngạc từ đáy mắt anh.
"Nhìn em làm gì?" cô cười tiến tới bên lỗ tai anh nhẹ giọng hỏi, tiếng nói hờn dỗi khó nén được tâm tình vui thích.
"không có gì, chẳng qua là cảm thấy... hôm nay em rất đẹp!" Lúc cô mới vừa đi ra từ phía sau đài, hình như đã trang điểm xong, tóc thật dài vòng tại sau ót, cắm một trâm cài phỉ thúy, đơn giản mà ưu nhã, trông cô nhiều hơn mấy phần cô gái Giang Nam ưu nhã và dịu dàng.
Nghe anh nói như vậy, Úc Tử ÂN sờ sờ đầu theo bản năng, khẽ cười một tiếng, lúc này mới nhớ tới mới vừa ở phía sau đài cô bảo thợ trang điểm cài tóc cho cô, phối hợp thiết kết phong cách Trung Quốc hôm nay.
Khi tiếng nhạc vang lên, anh nghiêng đầu tiến tới bên tai cô, "Như thế nào, có lòng tôi đối với mình chứ?"
"Dĩ nhiên!" Khẽ cười một tiếng, cô quay đầu nhìn về phía đài T, tổ thứ ba bắt đầu tú.
Ánh đèn từ đỉnh đầu hạ xuống, sáng ngời trên đài T, người mẫu bắt đầu chậm rãi đi ra từ hai bên, phối hợp âm nhạc đàn ông xưa trình diễn, véo von xưa cũ, giống như kéo người vào không gian khác.
Đầu tiên ra sân chính là thiết kế váy dài phục cổ tơ lụa lấy mười danh họa thủy mặc sơn làm sáng ý bối cảnh, rồi tiếp đó ra sân chính là váy công sở lấy hoa văn thanh đồng làm ý tưởng, sau đó là màu sứ men xanh, tiếp nữa là thư pháp, cả hội trường hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người nhìn về phía đài T, mắt không chớp hình như không muốn bỏ qua thứ gì, nhiếp ảnh gia phía sau đài không gián đoạn lóe đèn flash, có tân khách bừng tỉnh, thậm chí cầm điện thoại di động chụp hình.
Lẳng lặng nhìn người mẫu tẩu tú trên đài T, Dịch Khiêm như có điều suy nghĩ, bước chân những người mẫu này hình như rón rén và chậm hơn so với bình thường, hình như là muốn đem phong cách Trung Quốc ưu nhã biểu lộ ra ngoài, mà những phong cách thiết kế kia, đều có chút tương tự như lần bọn họ thấy ở viện bảo tàng, nghĩ đến cô đem những danh họa và đồ sứ kia dung nhập vào trong tác phẩm thiết kế của mình, kỳ công đem văn hóa Trung Quốc cổ điển dung hợp với phong cách hiện đại khéo léo, mang đến một cảm giác thời trang mới mẻ cho tân khách và giám khảo ở đây.
Tơ lụa mềm mại, sợi tơ mỏng châu Âu, chiffon trắng noãn, thậm chí da và hoa xa xỉ, ý tưởng phục cổ này, dung hợp với núi sông, tranh hoa và chim, hoặc là nhân vật linh thiêng, sứ men xanh tuyệt hảo, truyền đến không chỉ là sống động và lưu loát, trang nhã cùng tinh xảo, hơn nữa là thể hiện con người, thiên nhiên, lịch sử và văn hóa dung nhập hài hòa.
Trang phục biểu diễn vừa có hiệu quả kích thích thị giác, lại tạo thành lực không giống bình thường đánh vào thị giác, không hổ là người phụ nữ anh đang coi trọng, tài hoa của cô, hào quang của cô, sợ rằng vượt xa trói buộc của Thụy Nhĩ.
Nghĩ tới chỗ này, anh không khỏi ngước mắt nhìn về phía đại biểu đối diện đài T Thụy Nhĩ là Lam Mộ Duy và Hạ Khương Tuyết, vui mừng cười cười, anh loáng thoáng thấy được khen ngợi trên mặt bọn họ đối với tác phẩm của cô.
Vậy mà, thời điểm bộ thiết kế chính sau cùng ra sân, trong hội trường an tĩnh loáng thoáng có thể nghe được tiếng thán phụ nhỏ nhẹ!
Giành giải thưởng cùng với tin vịt
Trên đài T, người mẫu mặc trang phục tú màu đỏ đôi tay đặt ở trước ngực, bước chân khoan thai mà đến, không nhanh cũng không chậm, tua cờ dao động trên mũ phượng, theo bước chân làn váy đong đưa, hoa văn thêu tinh mỹ, rủ xuống làn váy vẫn lui về phía sau dọc theo đường cong người thành đuôi cá, trang phục chính này dùng gấm hoa cắt xén mà thành, trang phục tú dùng chất liệu như trang phục thời Hán, kết hợp với phong cách Eugen Sa và chiffon hiện đại, tạo hình cả bộ trang phục mạnh mẽ mà không mất đi ưu nhã, dịu dàng mà không thiếu hiên ngang, bất luận từ góc độ nào, đều có thể nhìn ra bộ trang phục này rất cao quý.
Người mẫu trên đài, không có dáng vẻ lạnh lùng như người mẫu khác, đi cũng không phải như khuôn phép mà là rón rén, thản nhiên bước đi, giống như là tiểu thư khuê các có tri thức hiểu lễ nghĩa, trên trán lộ ra ngạo khí của cô gái không thua đấng mày râu.
Hoàn toàn là phong cách đột phá phong cách truyền thống, khiến một bộ trang phục đẩy không khí toàn trường lên cao triều, trong hội trường vốn an tĩnh, thỉnh thoảng truyền đến tiếng nói chuyện với nhau và âm thanh chụp hình tách tách.
Ngồi ở dưới đài, Úc Tử Ân ngước mắt nhìn Yên Nhi biểu diễn trên đài vượt quá sức tưởng tượng của mình, hài lòng cười híp mắt, vào giờ phút này, cô đã hoàn toàn không quan tâm mình có thắng hay không, biểu đạt của Yên Nhi chính là cảm giác cô muốn, cũng không uổng phí những ngày qua cô thức đêm chế tạo gấp ra bộ trang phục này, quả nhiên không có chọn lầm người!
Mang tai nóng lên, người đàn ông bên cạnh bu lại: "Ân Ân, không nên quên lời em đã nói."
Hơn nửa giờ sau, người chủ trì lại lên trên đài lần nữa, trong tay đã cầm danh sách giải thưởng cuối cùng do ban giám khảo đưa tới.
Đầu tiên trao giải thưởng ý tưởng tốt nhất, giải thưởng phối màu đẹp nhất, giải thưởng đẹp nhất,