Bước Vào Tim Em Nhẹ Nhàng Như Thế
Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342354
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2354 lượt.
hì cô nên hiểu, bất luận cuộc sống hay công việc, chắc chắn cũng có những chuyện ngoài ý muốn, cô cần phải học cách xử lý những chuyện rắc rối, nhìn trước nguy cơ, ngã một lần khôn hơn một lần, kinh nghiệm hơn nhiều, xử lý việc cũng thành thạo hơn."
"Người ta là người có tiền, coi như cuốn gói khỏi công ty, cũng không chết đói!"
"Cũng đúng. . . . . ."
Úc Tử Ân cười khổ một tiếng, rồi mang vẻ bất đắc dĩ nhún vai một cái, xoay người ngồi trở lại bàn làm việc.
"Chị Ân Ân, chị có thư chuyển phát nhanh này!" Tương Tương từ dưới lầu đi lên, cầm lấy một lá thư được bọc trong túi màu xanh dương đưa tớ trước mặt cô, lại giống như một người vô cùng sùng bái cô, "Chị Ân Ân, chị biết không, từ lúc Thịnh Thiên ra về, mặt phó tổng giám đốc Diệp đen xì luôn!"
"Vậy sao?" Nhận lấy thư chuyển phát nhanh, Úc Tử Ân nhíu mày nhìn vẻ mặt tò mò của Tương Tương, "Phó tổng giám đốc Diệp luôn ở sau, nếu chị không chọc thì đừng ai trêu. Chuyện ngày hôm nay là cô ấy có điểm quá quắt, chị cũng chỉ là trước nói lễ nghĩa sau sẽ dùng tay chân thôi. Được rồi, không nói chuyện này nữa, chị còn chuyện gắp phải làm! Buổi tối chúng ta đi ra ngoài ăn một bữa!"
"Hoan hô! Chị Ân Ân là người tốt nhất! Em đi nói với Tiểu Nhạn!" Vừa nghe đến mình được mời cơm, Tương Tương liền bay đi chẳng thấy hình bóng.
Úc Tử Ân chỉ cười cười, xong cúi đầu nhìn phong thư chuyển phát nhanh trong tay, sau đó rút thư bên trong ra, nhìn kỹ một chút, là một xấp hình, chính xác mà nói là ảnh chụp ‘lén’
Nhìn những nội dung của anh, tình chàng ý thiếp thực khiến cho người ta ghen chết ghen sống, người vào vai nam chính không ai khác chính là Đường Tam thiếu – người chồng phong lưu của cô, và người nữ được anh che chở đó chính là người bạn thanh mai trúc mã của anh.
Kể từ sau khi cô và Đường Minh Lân kết hôn, hình ảnh của anh cặp kè cô này cô kia chẳng khó thấy trên các tờ báo lớn, nhưng chưa ai trắng trợn đem hình đó gửi riêng cho cô.
Cẩn thận nhìn vào ánh mắt khiêu khích của Lâm Quân Dao, lại nhìn về cự ly và gốc độ chụp, cô giống như đã được cái gì đó, xì khẽ một tiếng, khóe miệng nở ra một nụ cười lạnh.
Cô đoán lần này có lẽ Lâm Quân Dao đã tốn không ít tâm tư rồi, nhưng nếu nghĩ cách để khích bác, ly gián, bắt cô ly hôn thì tạm thời không thể, bởi vì hai nhà kết thông gia, trong tay Tập đoàn Đường thị nắm hai mươi phần trăm cổ phần của công ty nhà họ Úc, ông nội có nói, đợi cô sinh cháu cho nhà họ Đường, ông liền đem số cổ phần này chuyển cho cô.
Nên trước mắt, vì cha, cũng vì bảo vệ tập đoàn của gia đình, cô lựa chọn cúi đầu thỏa hiệp, kéo dài được một ngày là một ngày, cùng tên hoa hoa công tử Đường Minh Lân sống cuộc sống vợ chồng hữu danh vô thực
Đến khi cầm được số cổ phần kia, cô cũng chẳng thèm duy trì cuộc hôn nhân này làm gì nữa, người ta nói như thế nào cũng được, gieo tiếng ác cũng không sao, không có ít cho cô thì cô không xem nặng.
Đem tất cả chỗ ảnh kia để vào trong thư, cô lấy điện thoại ra xem lại lịch trình một chút, ngày mai phải trở về nhà họ Đường, vì để cho ngày mai diễn tốt hơn một chút, xem ra tối hôm nay cô phải trở về nói chuyện với Đường Minh Lâm rồi.
Lợi thế ly hôn
Đi chơi mấy vòng với Tương Tương xong, lúc trở về Phỉ Thúy Nam Uyển cũng đã sắp mười hai giờ, vốn tưởng rằng Đường Tam thiếu cùng với giai nhân không có tới đây sớm như vậy, hoặc là sáng sớm ngày mai mới xuất hiện, nhưng lại không ngờ rằng, lúc đổi giày ở cửa trước, cô liếc nhìn thấy giày của anh ta.
Xem ra có người còn trở về sớm hơn mình, suy nghĩ kỹ một chút, hình như mình cũng không có bảo anh ta chờ cửa, vậy mà so với cô còn sớm hơn, thật hiếm khi!
Nghe được tiếng đóng cửa, người đang xem TV trong phòng khách bừng tỉnh, quay đầu nhìn cô một cái, để hộp điều khiển ti vi xuống đi về phía cô.
Ngồi một mình đợi cô, anh vẫn chưa có đi tắm, chỉ là thay bộ quần áo bình thường ở nhà mặc cho thoải mái, áo polo màu trắng quần thường, nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp trai, phóng khoáng.
Trời sinh Đường Minh Lân có dáng người tiêu chuẩn, khuôn mặt anh tuấn, lại là thanh niên trẻ tuổi tiền nhiều, hoàn toàn phù hợp với hình tượng cao to đen hôi, phụ nữ chạy theo anh ta như bầy vịt chưa bao giờ thiếu, vì là con nhà giàu cho nên bản tính của anh ta cũng phát huy đến cực hạn, chỉ tiếc cái số phận đào hoa như vậy lại thua trong tay của cô.
Chính bởi vì biết rõ địa vị của Lâm Quân Dao ở trong suy nghĩ của Đường Minh Lân, cho nên anh ta mới không dám khinh thường chuyện này, còn cô cũng không có năng lực nắm lại cổ phần của Bảo Úc lúc trước, đoạn hôn nhân này còn phải duy trì lâu như vậy, chỉ vì để cho sau này mình có một cuộc sống tốt hơn, cô không thể không phòng ngừa chu đáo.
Cúi đầu nhìn xấp hình trên khay trà, vẻ mặt Đường Minh Lân lập tức cứng đờ, đưa tay cầm xấp hình, nhìn kỹ một chút, chợt ngẩng đầu nhìn về phía Úc Tử Ân, bộ mặt khẩn trương: "Ai gởi cho em? !"
"Ai gởi cho tôi không quan trọng, quan trọng là người gửi những thứ đồ này cho tôi có mục đíc