Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342353

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2353 lượt.

o anh cũng ở nơi đây?”
“Tôi vừa lúc tới đây đi họp!” Đưa tay qua, Dịch Khiêm lạnh nhạt cùng hắn bắt tay, hai người vui mừng đến quên cả người xung quanh
“Tôi cũng tới đây đi họp, tối nay hội nghị kết thúc, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm chứ?”
“không thành vấn đề” Gật đầu một cái, Dịch Khiêm nghiêng người sang, giới thiệu với hắn: “Đây là bạn hữu của tôi Úc Tử Ân, cũng là đối tượng đàm phán lần này”
“Hả? Các người… các người quen biết?!” Nhìn người con gái một thân trang phục tri thức trước mắt, Tổng giám Lý có chút kinh ngạc.
“Chúng tôi là bạn hữu” quay đầu anh nhìn Úc Tử Ân một cái, cũng không muốn giấu diếm sự thật, “Bên Thụy Nhĩ có chút vấn đề không ổn, có thể cần vài phút xử lý, còn có chút thời gian, Lee, chúng ta trước nói chuyện?”






Ngại chết tôi rồi!
Có lẽ là nhìn thấy mặt Dịch Khiêm, tổng giám Lý thật đúng là hào phóng cho Thụy Nhĩ thời gian, nếu là ôn chuyện, Úc Tử Ân cũng không tiện có mặt ở đây, có ý định trở về phòng họp, chờ đợi Tương Tương đưa tài liệu tới.
Thấy cô đi vào, Diệp Tư Mẫn ngước mắt nhìn cô một cái, bộ dáng kiêu ngạo nhìn cô, trong ánh mắt có mấy phần hả hê.
Nhìn thời gian trên laptop đã sắp tới giờ hội nghị bắt đầu, ngược lại cô ta phát hiện Úc Tử Ân càng trấn định tự nhiên, ngược lại không có nóng nảy cùng luống cuống mới vừa rồi.
Cho đến khi thời gian hội nghị bắt đầu, còn không thấy Tổng giám Y•JO tới đây họp, lúc này cô ta mới nhìn về phía gương mặt trấn định của Úc Tử Ân: "Tổng giám Lý đâu? Tại sao còn chưa tới?"
"Tổng giám Lý mới vừa gặp người quen ở bê ôn chuyện ở phòng họp khác! Ngài ấy cũng đồng ý cho Thụy Nhĩ chúng ta thêm thời gian nửa tiếng nên hoãn hội nghị!”
Úc Tử Ân cảm kích nhìn về phía Dịch Khiêm, quay đầu mở miệng nghiêm túc: “đã không sao rồi, tổng giám Lý, vậy chúng ta bắt đầu thôi!”
“Tốt!” Tổng giám Lý hướng trợ lý gật đầu, “Dịch, đợi lát nữa chúng ta bàn lại.”
“Được, vậy tôi về công ty một chuyến trước đã, đợi lát nữa các cậu kết thúc, tôi sẽ lái xe tới đây!”Cười hòa nhã, anh quay đầu nhìn về phía Úc Tử Ân, gật đầu khích lệ, xoay người ra khỏi phòng họp.
Ngồi trở lại bên cạnh bàn hội nghị, tổng giám Lý bất ngời chỉ đích danh Úc Tử Ân nói chuyện với anh ta, điều này làm cho Diệp Tư Mẫn chợt cảm thấy thể diện mất sạch, vì có người ngoài ở đây nên chỉ có thể âm thầm nhịn xuống.
Liếc nhìn tài liệu trong tay, Úc Tử Ân rốt cuộc tìm lại tự tin, một cuộc đánh giằng co y hệt bày ra văn kiện giảng hòa, cuối cùng cô cố chấp kiên trì cũng không chịu thối lui nói chuyện.
Thời điểm ký tên ở trên hợp đồng, giờ cô mới hiểu được, việc khiến tổng giám Lý chịu hạ bút ký hai hợp đồng, tất cả đều là bởi vì cô cố chấp cùng kiên trì.
Có thể nói cô kiên trì cùng sự dẻo dai nào đó chinh phục anh ta, cuối cùng thuận lợi ký hợp đồng.
Ký hợp đồng xong, Diệp Tư Mẫn bày ra khuôn mặt tươi cười, bắt tay với tổng giám Lý, lạnh lùng trợn mắt nhìn Úc Tử Ân, xoay người dẫn đầu ra khỏi phòng họp.
“Tương Tương, Tiểu Nhạn, trước tiên các cô đem hợp đồng mang về công ty đi! Tôi cùng tổng giám Lý nói chuyện một lát.”
“Dạ, vậy chúng em đi về trước! Lý tổng giám, tạm biệt!”
“Tạm biệt.”
đi ra thang máy, tổng giám Lý nửa cười nhìn về phía Úc Tử Ân, “Úc tiểu thư, cô kiên trì khiến tôi rất bội phục, ở trong giới mới, chỉ có người kiên trì cuối cùng, mới có thể đi được xa hơn.”
“Tổng giám Lý khen nhầm rồi, tôi chỉ không muốn dễ dàng buông tha mà thôi. Cũng cám ơn tổng giám Lý cho Thụy Nhĩ chúng tôi một cơ hội, chúng tôi nhất định sẽ đảm nhận tốt hạng mục này!”
“Tôi tin tưởng các cô có thực lực này!” Gật đầu một cái, anh ta lễ phép mời cô đi ra cửa xoay tròn trước.
Ở bên ngoài cửa, nhìn bọn họ ra ngoài, Văn Khâm lễ phép tiến lên đón, “Tổng giám Lý, Úc tiểu thư, Dịch tiên sinh ở Thập Tam Lâu chờ hai người qua đó!”
“Hả, tôi?” Cho là mình nghe lầm, Úc Tử Ân nhìn anh ta không hiểu, “không phải Dịch tổng muốn ôn chuyện cùng tổng giám Lý à, tôi…”
“Đây là ý của Dịch tiên sinh, hai vị, xin mời!” Nghiêng người sang, Văn Khâm mở cửa xe, lễ phép chờ.
Dịch thiếu có ý tốt nên cô không tiện cự tuyệt, Úc Tử Ân thả lỏng vai, đi theo lên xe.






Hình
Vốn cô tính là mình mời cơm, đến cuối cùng vẫn là Dịch Khiêm trả tiền, làm cho Úc Tử Ân rất là ngại.
Sau khi đưa Tổng giám đốc Lý về khách sạn, Dịch Khiêm lại bảo tài xế đưa Úc Tử Ân về công ty, không khí trong xe vô cùng tĩnh lặng, nó ngăn cách cái nóng chói chan bên ngoài
"Dịch thiếu, chuyện ngày hôm nay lại bắt anh giúp đỡ! Tôi đúng là vô dụng mà . . . . ." Nhớ đến rất nhiều chuyện xảy ra gần đây, khiến cho cô có cảm giác như mình kẻ thất bại, nhất là khi đứng trước mặt một người đàn anh tuyệt vời như thế này thì loại cảm giác đó càng mãnh liệt hơn.
"Không cần cám ơn tôi, chỉ là một cái nhấc tay mà thôi." Anh chậm rãi quay đầu đi, lặng lẽ nhìn cô, bộ dạng cúi đầu kia không giống như Úc Tử Ân kêu ngạo mà anh từng biết
"Thật ra t